Chương 653: Lôi Kích Mộc
Không biết vì sao, tôi đang ngủ đột nhiên nghe thấy một trận tiếng xích sắt, ý thức trong chớp mắt đã tỉnh táo, tiếp đó cảm giác được một trận hoảng hốt khó nói. Tôi hơi sửng sốt, sau đó ý thức được có cái gì đó đã tiến vào phòng, muốn mở to mắt nhưng mí mắt lại như bị keo dính, căn bản là không mở ra được! Tôi muốn dụi mắt, nhưng khi nâng tay lên đụng phải một vật như móc câu bằng kim loại, nhưng tôi nhớ rõ bên người căn bản không có thứ này a. Võ Lâm từng nói với tôi, bóng đen cầm móc sắt muốn câu đầu lưỡi của hắn, chẳng lẽ lúc này bóng đen đã tới? Vừa nghĩ đến đây, sau lưng tôi liền toát ra một tầng mồ hôi lạnh. Tuy không biết bóng đen vì sao còn chưa động thủ, nhưng hắn tới tìm tôi nhất định không có ý tốt.Tôi nhanh chóng điều chỉnh tâm thái, niệm vài đoạn Đạo Đức Kinh, thân thể mới dần dần trở nên nhẹ nhàng, khi tôi mở to mắt thì đột ngột đánh về phía trước một quyền, kết quả là đánh hụt. Trước mắt căn bản không có bóng đen, thậm chí tôi cũng không nhận thấy một tia âm khí, nhưng loại cảm giác hít thở không thông vừa rồi lại vô cùng chính xác. Điều này cùng với lời Võ Lâm nói lúc trước không khác lắm, tôi phỏng chừng bóng đen này sở dĩ không động thủ với tôi là muốn thăm dò chiêu số của tôi. Tôi nhìn nhìn bên ngoài đang là ban ngày có nắng, trong lòng không khỏi trầm xuống, không ngờ bóng đen này lại không sợ ánh sáng mặt trời. Trước khi ngủ tôi còn an ủi Võ Lâm, nói ban ngày bóng đen không dám xuất hiện, thật là tự vả mặt mình a!Nghĩ đến Võ Lâm, lòng tôi cả kinh, từ trên giường nhảy xuống chạy đến phòng hắn, vừa vào cửa đã thấy hắn đang ngồi trước máy tính gõ chữ. Tôi thở ra một hơi, hỏi hắn sao không ngủ. Võ Lâm xua tay nói hắn không buồn ngủ, phải tranh thủ làm việc, nói xong nhìn kỹ tôi, đầy mặt hồ nghi hỏi: “Trương đại sư, sao ngươi lại hoảng loạn như vậy?” - “Không có việc gì, ta sợ ngươi ở đây không an toàn, không sao thì tốt, ta ngủ tiếp.” Tôi có chút xấu hổ trả lời, cũng mặc kệ ánh mắt nghi hoặc của hắn, về phòng nằm xuống cẩn thận nhớ lại, tìm chút manh mối, kết quả nghĩ cả nửa ngày cũng không có đầu mối.Lúc này Tiểu Vĩ Ngọc từ trong túi bò ra, lấm la lấm lét mà nhìn bốn phía, nghi hoặc nói: “Ca ca xấu, sao sắc mặt ngươi lại kém như vậy?” Nó không hỏi còn may, vừa hỏi tôi liền giận sôi máu, tôi đi ngủ rồi thì không tính, nhưng một con hồ yêu như nó lại không cảm giác được sự xuất hiện của âm linh, thật là mất mặt! Tôi tức giận nói: “Vừa rồi trong phòng xuất hiện bóng đen, thiếu chút nữa đã hại chết ta, may mà ta kịp thời niệm Đạo Đức Kinh, bằng không đã bị tra tấn thành cái dạng gì không biết.” Nói xong tôi làm bộ làm tịch mà thở dài, lẩm bẩm: “Tiểu hồ ly này mỗi ngày đều uống tinh huyết của ta mà không làm được việc gì, có cần đuổi nó đi không...” - “Được, đi thì đi!” Vĩ Ngọc nghe xong thì vểnh cái miệng nhỏ, thở phì phì quay đầu đi ra ngoài, nhưng rõ ràng là nó làm bộ, mỗi bước đều lưu luyến, chờ tôi khuyên nó trở về.Tôi cố ý quay mặt đi không nhìn nó, nó đi tới cửa thì dừng lại, do dự trong chốc lát rồi bay tới chui vào lòng tôi, giơ hai cánh tay nhỏ đáng thương nói: “Ca ca xấu, đừng đuổi ta đi được không, ta không muốn đi
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền