Chương 659: Đại Đường ác quan Lai Tuấn Thần
‘Lưu gia’ là nghê danh của lão trong giới điện ảnh, tôi gọi như vậy cũng thích hợp. Lão liếc tôi một cái, trên mặt cũng không có vẻ ngoài ý muốn, nhàn nhạt gật đầu nói: “Tới rồi?” Trong sân của lão có một giàn nho, tôi tự tiện hái một chùm nho, lão đứng dậy đoạt lấy trong tay tôi, tốc độ cực nhanh làm tôi nghẹn họng nhìn trân trối. Khi tôi đang sững sờ, lão bỏ nho vào thùng nước rửa một chút, lúc này mới đưa cho tôi: “Bắc Kinh nhiều sương mù bụi bẩn, ăn cái gì cũng phải rửa sạch.” - “Ha ha.” Tôi gật đầu nói phải, sau đó không nói một lời mà ăn nho, lão thấy thế trên mặt lộ ra một tia thần thái, cùng tôi ăn.Mãi đến khi ăn xong nho, lão phun ra hạt nho cuối cùng, mới lộ ra nét tươi cười hỏi: “Sao, tiểu ca muốn bắt ta quy án ư?” - “Xem ngươi nói kìa, Lưu gia.” Tôi ôm quyền, gãi đúng chỗ ngứa mà thi lễ, sau đó học theo khẩu khí của lão nhàn nhạt nói: “Ngài quay phim giỏi, chuyện cũ tự nhiên cũng không ít, nói ta nghe một chút về chuyện xưa của bóng đen đi.” - “Hắn có gì để nói đâu, nhưng ngược lại tiểu tử ngươi là một giác nhi.”(Giác nhi: cách gọi cung kính với các diễn viên tài năng, để chỉ các diễn viên kinh kịch tài giỏi thời phong kiến, ngày nay nó được áp dụng cho mọi tầng lớp xã hội, để chỉ những ai nổi bật hơn người - theo baidu)Lưu gia chỉ vào tôi cười ha hả nói, trong miệng lộ ra đầy răng vàng, sau đó quay vào phòng lấy ra một cái hồ lô đỏ lớn bằng bàn tay, từ xa ném cho tôi. Sau đó lão kể, thì ra lúc còn trẻ đi đóng phim ở Cam Túc, trong lúc vô tình đã đào được trong sa mạc một cái hồ lô nhỏ. Vốn tưởng rằng là bảo bối, không ngờ sau khi trở về mở ra thì phát hiện bên trong có một quỷ hồn mặc quan phục Hình Ngục Ty đời Đường, một tay cầm móc câu sắt một tay cầm xích sắt. Quỷ hồn cầm móc sắt muốn câu lưỡi của hắn, cũng may lúc ấy đang quay phim bối cảnh thời Đường, Lưu gia trong khó ló cái khôn đã lôi ra một bộ y phục của hoàng đế mặc trên người, lúc này mới bức bóng đen trở lại hồ lô.Lưu gia cả đời quang minh lỗi lạc, cho nên cũng không sợ hãi ma quỷ, ngược lại không ngừng tìm cơ hội nói chuyện với quỷ hồn kia, cuối cùng biết được bóng đen chính là danh nhân thời Võ Tắc Thiên: Lai Tuấn Thần. Nghe nói thời Võ Tắc Thiên, văn võ trong triều không phải thực lòng thần phục vị nữ hoàng này. Bọn họ cảm thấy giang sơn Đại Đường nên do người của Lý gia chấp chưởng, sao có thể giao cho bậc nữ lưu? Cho nên dù ngoài mặt, hay ngấm ngầm vẫn đều chỉ chỉ trỏ trỏ Võ Tắc Thiên mà châm chọc mỉa mai, thậm chí mắng chửi cả 18 đời tổ tông của Võ Tắc Thiên.Võ Tắc Thiên mới đầu vẫn có thái độ nhân từ đối với đám ‘dư luận viên’ này, nếu các ngươi khinh thường ta, ta đây sẽ làm ra chiến tích cho các ngươi xem! Vì thế Võ Tắc Thiên Bắc chinh Đột Quyết, khen thưởng trồng trọt, cải cách quan trường, khiến cho giang sơn Đại Đường đang lão hóa trở nên rực rỡ hẳn lên. Nhưng dù vậy, các đại thần vẫn không hài lòng, mặc kệ có hay không có, vẫn luôn bám rịt lấy điểm xấu của Võ Tắc Thiên không buông. Ngày ngày dâng tấu, hôm hôm khóc bái tổ miếu, cầu Lý Thế Dân hiển linh, mau mau một sét đánh chết nữ yêu nghiệt này…Điều này làm Võ Tắc Thiên thật sự
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền