Chương 673: Võ Điệu Thiên Vương Nhiễm Mẫn
“Ca ca xấu, ngươi không sao, ha ha thật tốt quá!” Lúc này thanh âm của Vĩ Ngọc vang lên, nó vươn đôi tay nhỏ trắng nõn ôm lấy tôi, đầu tiên là kích động liên tiếp cọ vào tôi, sau đó ô ô khóc lên, vừa khóc vừa nói: “Ta còn cho rằng sẽ không được gặp lại ngươi, nếu ngươi chết rồi Vĩ Ngọc biết làm sao a.” Thì ra nó tuy rằng nghe lời tôi chạy từ cổ mộ ra, nhưng lại không bỏ đi được, cứ chờ ở gần đó, mong ngóng có thể nhìn thấy tôi đi ra, cho dù nó biết khả năng này rất nhỏ. Ai ngờ tôi đã thật sự an toàn đi ra từ cổ mộ, cũng coi như là vạn hạnh trong bất hạnh. Qua một phen lăn lộn lúc trước, tôi và Vĩ Ngọc đã kiệt lực, dứt khoát không về nhà Tháp Na nữa, mà ngồi tại chỗ bắt đầu nghỉ ngơi.Vết thương do cương thi gây ra đã bắt đầu thối rữa, Vĩ Ngọc dẩu cái miệng nhỏ giúp tôi hút hết thi độc, tiếp đó bôi thuốc mỡ cho tôi. Tuy rằng tôi biết âm linh có lẽ sẽ có động tác tiếp theo, nhưng thật sự không có sức đi tìm hắn, liền ôm Vĩ Ngọc nặng nề ngủ gục. Ngủ đến nửa đêm đột nhiên bị một trận tiếng chuông dồn dập làm bừng tỉnh, tôi lấy điện thoại ra thì thấy là Tháp Na gọi, cô ta hỏi tôi hiện giờ ở đâu. “Đang ở bên ngoài, ngày mai sẽ trở về.” Tôi cho rằng cô ta đang lo lắng cho tôi bèn mau chóng giải thích. Ai ngờ Tháp Na ấp úng nói: “Đại sư, lại bắt đầu có tuyết rơi, ta sợ chồng ta lát nữa sẽ nổi điên.” Nghe cô ta nói xong tôi mới nhận ra trên trời bắt đầu có tuyết, trên không trung xám xịt, phỏng chừng là một trận tuyết lớn.“Thạch Quân về nhà từ lúc nào?” Tôi vừa trở về vừa hỏi, Tháp Na nói Thạch Quân trở về đã một lúc. Tôi nhìn đồng hồ, cảm thấy hắn hẳn là cứu tôi xong thì trực tiếp về nhà chứ không đi nơi nào khác. Điều này làm cho lòng tôi thoải mái hơn nhiều, mau chóng trở về, đi được nửa đường tuyết bắt đầu rơi lớn, tôi sợ mình không kịp, liền sai Vĩ Ngọc trở về trước theo dõi. “Không, ta sẽ không rời khỏi ngươi!” Vĩ Ngọc quật cường nói, hiển nhiên vẫn còn lo lắng nguy hiểm lúc trước, tôi duỗi tay sờ mũi nó, bảo nó không cần lo lắng. Rốt cuộc Lục Mao Cương Thi không phải nơi nào cũng có, còn tà vật bình thường thì vẫn chưa đủ sức lưu tôi lại.Nó nghe xong do dự một chút mới gật đầu rời đi, tôi thở dài, ở phía sau nhanh chóng đi tới thôn trang nhà Tháp Na. Dọc đường đi tôi luôn suy đoán thân phận của âm linh, bất tri bất giác đã trở về thôn, cách rất xa đã nghe thấy trong nhà Tháp Na truyền đến tiếng ồn ào. Nghe tiếng hình như là Thạch Quân đang cãi nhau với người khác, tôi trốn trong góc nhìn, quả nhiên có vài trung niên đang đứng trong viện như hổ rình mồi nhìn Thạch Quân. Thạch Quân tay nắm xẻng công binh, bộ dáng chuẩn bị liều mạng! Tháp Na ở bên cạnh không ngừng khuyên giải, đầy mặt nôn nóng. Tôi nghe xong vài câu, mới biết đó đều là hàng xóm của, xuất phát từ hảo tâm mà tới giúp.Dù sao Vĩ Ngọc hiện giờ đang nấp ở một góc nào đó, tôi cũng không sợ mất dấu Thạch Quân, suy nghĩ rồi gọi điện cho Tháp Na, bảo cô ta đuổi hàng xóm về trước, sau đó cố ý thả cho Thạch Quân chạy trốn, tôi đã có diệu kế. Tháp Na nghe xong đã hiểu, quay đầu nói với hàng xóm: “Các huynh đệ trở về nghỉ ngơi đi! Đừng động
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền