Chương 690: Quan Tài Thôn
"Thôn này đã rất nhiều năm không có ai từ bên ngoài tới, trong thôn đều là người già, toàn thôn đều là tử khí âm u."
Viên cảnh sát nói xong thì thở dài, mịt mờ nói nơi này rất giống với Phong Môn thôn trong truyền thuyết. Tôi nghe xong trong lòng nhảy lên, chẳng lẽ nơi này cũng là một quỷ thôn? Nhưng Vĩ Ngọc dừng lại ở đây, cho thấy người kia khẳng định đã vào trong làng, tôi suy nghĩ một chút rồi quyết định tiến vào thăm dò một chút, viên cảnh sát thấy tôi kiên trì, cũng không tiện để một mình tôi đi vào, đành phải cùng tôi xuống xe.
(Phong Môn thôn đã từng xuất hiện trong truyện, mời độc giả đọc kĩ lại từng phần để hiểu rõ - maxpayne_09)
Cửa thôn có 2 con sư tử đá, trải qua gió táp mưa sa mà đã cũ nát vô cùng, có một con sư tử đã mất đi nửa cái đầu, phủ kín rêu xanh, một con khác thì mất nửa người, trên người đầy vết rạn. Theo con đường đá mấp mô vào thôn, tôi mới phát hiện toàn bộ thôn được rừng rậm bao bọc. Trong thôn toàn là nhà xây bằng gạch nung, rất nhiều căn nhà đã bị cũ nát xuống cấp nghiêm trọng, không ít căn nhà đến cửa sổ cũng không có, phía trên giăng mạng nhện kín mít, hiển nhiên là rất lâu không có ai ở. Chỗ chết người nhất là trước cửa mỗi căn nhà đều có một cỗ quan tài đen nhánh! Tiếp tục đi lên phía trước một đoạn mới thấy người già ngồi trước cửa hoặc là làm gì đó trong sân, bọn họ nhìn thấy chúng tôi thì chỉ nhàn nhạt liếc mắt một chút rồi tiếp tục làm việc của mình, trong mắt không lộ ra bất kì thần thái gì.
Tôi vừa định đi lên hỏi thăm thì sau lưng đột nhiên truyền tới một thanh âm:
"Tiểu tử, từ đâu đến thì về đó, người nơi này không thích bị bên ngoài quấy rầy."
Quay đầu nhìn, chỉ còn lại một bóng dáng đang nhanh chóng rời đi. Tôi cảm thấy bóng lưng này rất quen thuộc, nghĩ kĩ lại thì con mẹ nó không phải chính là tên trộm kia sao? Lúc này tôi mới hô mấy cảnh sát đi cùng tôi đuổi theo, kết quả vừa tới cửa thôn thì người kia đã như bốc hơi khỏi nhân gian vậy! Tôi đi hỏi cảnh sát thủ ở bên ngoài, kết quả bọn họ nói căn bản là không thấy ai đi ra. "Cái này..." Tôi đứng tại vị trí của đám cảnh sát thủ bên ngoài, nhìn vào cửa thôn, phát hiện nơi này không có điểm mù, cảnh sát không có lý do nào không nhìn thấy người kia.
Đây là chuyện gì? Tôi nhíu mày nghĩ đến quan tài trong thôn, đột nhiên cảm thấy kẻ trộm đồ có liên quan đến Triệu gia. Chúng tôi mới từ Quan Tài Trận đi ra đã thấy chùa, cho nên vùng này khẳng định là thuộc phạm vi thế lực của hắn, trong Bàn Khẩu thôn quỷ dị nhất chính là những cỗ quan tài kia, mà tên trộm kia lại như bốc hơi khỏi nhân gian, tất cả đều có mùi của Triệu gia rất đậm. Nếu kẻ đó đã mang đồ ăn trộm được đến Bàn Khẩu thôn, vậy hắn khẳng định sẽ lại xuất hiện, tôi chuẩn bị đến tối lại tiến vào thám thính.
Buổi chiều chúng tôi nghỉ ngơi trong xe, tôi nhìn qua Vương Huân Nhi, phát hiện vết thương của cô ta đã tốt hơn rất nhiều, tôi mượn đồng phục của một nữ cảnh sát cho cô ta mặc vào. Vương Huân Nhi mặc đồng phục cảnh sát quả thật có loại cảm giác tịnh lệ của nữ hoa khôi trong giới cảnh sát. Đợi đến ban đêm, quanh Bàn Khẩu thôn xuất hiện một trận âm phong, tôi đứng trên trần xe, thông qua Vô Hình Châm mà
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền