Chương 697: Đại hiệp Hoắc Nguyên Giáp
Một kích không trúng nó cũng không tiếp tục đối phó tôi mà trở lại bên thân thể bị Vô Hình Châm đánh trọng thương, xem ra hắn cảm nhận được thân thể bị thương tổn nên mới vội vàng chạy về. Cho dù là cao thủ Phi Đầu Hàng, sau khi đầu về cổ vẫn phải dùng hai tay chỉnh lại đầu. Mà cái đầu này sau khi trở về với thân thể thì quay ngược 180 độ, hắn cúi đầu vừa hay nhìn thấy gót chân mình. Muốn đưa tay chỉnh lại đầu, lại phát hiện hai tay mềm nhũn rũ xuống… Không chờ hắn kịp phản ứng, tứ chi bị vỡ nát liền lộ ra, hắn cả người nhất thời co quắp ngã xuống. Giờ hắn mới ý thức được thân thể đã bị tôi đánh cho tàn phế, cuồng loạn rống lên:
"Hỗn đản, ta phải giết ngươi! A..."
Hắn vừa lên tiếng tôi liền ý thức được không tốt, một giây sau Naikang liền dẫn người vọt vào, nhìn thấy tôi và tên yêu tăng Thái Lan ngã xuống đất, Naikang sửng sốt một chút, rồi lệnh cho đám người cầm súng giết tôi. Tôi chảy mồ hôi lạnh ướt sũng cả người, một tay mang theo tấm bảng, dùng hết toàn lực nhảy lên theo cửa sổ nhảy ra ngoài, cảm giác đạn sượt qua da đầu mình bắn vào tòa chung cư đối diện phát ra tiếng vang thùng thùng.
Bởi vì tôi mang theo tấm bảng, không cách nào lăn đi để giảm lực, chỉ có thể mặc cho thân thể nghiêng về phía trước, trượt ra mấy mét thì hai chân quỳ xuống đất, lúc này mới hoàn thành quá trình rơi xuống. Vừa đứng thẳng người, bên cạnh đã xuất hiện mấy cái đầu lâu, là bọn Quả lão trở về, tôi thầm mắng một câu: “Tên hòa thượng không đáng tin cậy!” Tôi lại lo hắn đã bị đánh bại, cắn răng tế ra Vô Hình Châm. Lúc này hòa thượng đột nhiên xuất hiện bên cạnh tôi, hắn để trần nửa người trên, máu huyết theo cơ bụng chảy xuống, nhìn thấy tấm bảng trong tay tôi thì hài lòng gật đầu, nói:
"Mau rời khỏi nơi này! Ta bọc hậu."
Nói xong hắn bắt lấy tôi dùng sức ném ra ngoài, tôi liền bị ném ra khỏi vòng vây của Phi Đầu Hàng. Quả lão gần tôi nhất muốn đuổi tới, hòa thượng trực tiếp dùng Phật châu chưa từng rời tay ném ra nện lên cái đầu lâu, Quả lão kêu thảm một tiếng lui lại. Đám yêu tăng nhìn ra hòa thượng muốn liều mạng bảo vệ tôi, trong nhất thời ánh mắt trở nên đỏ máu, đồng loạt nhắm hòa thượng mà tiến lên, nhìn có vẻ là muốn đồng quy vu tận!
Tôi nhìn hòa thượng đang điên cuồng chiến đấu, nhớ tới kỳ vọng của Bạch Mi thiền sư đối với tôi, bèn cắn răng rời khỏi hiện trường. Sau khi trở về khách sạn chuyện đầu tiên tôi làm chính là kiểm tra tấm bảng, nhìn thấy nó không có bất kỳ hư hao gì mới thở phào nhẹ nhõm, tiếp đó đặt hương nến giấy tiền, mời âm linh Hoắc Nguyên Giáp ra. Mặc dù âm linh này chỉ là một trong tam hồn lục phách của Hoắc Nguyên Giáp, nhìn qua mười phần mơ hồ, nhưng vẫn tản ra khí tức võ giả. Thấy Hoắc Nguyên Giáp mặc một bộ trường sam màu xám mộc mạc, đầu đội mũ mềm, mặc dù thân thể cường tráng nhưng sắc mặt lại vàng như nến giống như bị bệnh nặng, còn thỉnh thoảng ho khan một hai tiếng. Tôi liền nhớ tới Hoắc Nguyên Giáp trong lịch sử.
Hoắc Nguyên Giáp là người Thiên Tân, phụ thân Hoắc Ân Đệ là một vị tiêu sư nổi danh bản xứ, Hoắc Ân Đệ đã cấm Hoắc Nguyên Giáp tập võ từ nhỏ, hi vọng hắn có thể trở thành một thư sinh tài hoa, làm quang vinh Hoắc gia. Nhưng Hoắc Nguyên Giáp lúc còn
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền