Chương 703: Âm Dương Hổ hèn hạ
Tôi hét lớn một tiếng: "Dừng tay!" Tôi theo phân phó của hắn mà làm, mặc dù cách đình nghỉ mát chỉ có 4-5 mét ngắn ngủi, nhưng trên mặt đất đều là đá vụn và cỏ gai, mỗi lần bò lên đều đau đớn tới tận tim. Tôi hận không thể lập tức đứng lên chiến đấu với bọn họ, nhưng tay Âm Dương Hổ vẫn đang trên cổ Tiểu Phàm, tôi không dám hành động thiếu suy nghĩ. Âm Dương Hổ và hai thuộc hạ rất vui vẻ bình luận về tư thế bò của tôi, tôi cắn răng nuốt hận vào bụng, trong lòng rống giận:
"Mẹ nó, chỉ cần lão tử không chết, nhất định sẽ giết sạch Long Tuyền sơn trang không còn một mống!"
Vất vả lắm mới tới đình nghỉ mát, tôi vừa muốn đứng dậy lại bị Âm Dương Hổ một cước đá ngã lăn, đầu 'Phanh' một tiếng nện lên mặt đất, trước mắt tôi biến thành màu đen.
"Ha ha, Trương Cửu Lân, ở Phong Đô quỷ thành không phải rất uy phong sao? Ngươi giết hai huynh muội của ta, giờ ngươi tiếp tục uy phong đi a."
Âm Dương Hổ dương dương đắc ý nói. Thấy tôi không đáp lời, hắn lại nói:
"Ta biết ngươi gần đây tu vi tăng lên không ít, nhưng vậy thì có tác dụng gì? Đến cuối cùng không phải vẫn như một con chó nằm dưới chân ta sao?"
Nói rồi hắn mạnh mẽ đá tôi một cước, sau đó cười hai tiếng rồi bỏ đi.
Tôi mặc kệ đau đớn, trong nháy mắt khi hắn rời chân tôi liền hướng tới băng ghế mà bổ nhào về Tiểu Phàm. Vừa chạm vào bàn tay nhỏ của Tiểu Phàm, Âm Dương Hổ đã ôm Tiểu Phàm phi tốc chạy ra khỏi đình nghỉ mát. Tôi móc ra Vô Hình Châm chuẩn bị cho Âm Dương Hổ một kích chí mạng, Âm Dương Hổ lại nhấc Tiểu Phàm lên, ánh mắt lấp lánh nhìn tôi chằm chằm quát:
"Ngươi muốn thử xem là cái châm nát của ngươi nhanh, hay là tốc độ ta giết con ngươi nhanh?"
Tôi vô lực thu hồi Vô Hình Châm, kêu lên:
"Con mẹ nó ngươi có gì thì nhằm vào ta a, đây là tác phong của Long Tuyền sơn trang sao?"
Âm Dương Hổ cười lạnh nói:
"Chờ thiếu chủ chơi chán, ta tự nhiên sẽ một chưởng đánh chết ngươi!"
Long Trạch Nhất Lang? Thì ra là hắn đứng sau tất cả! Thấy Âm Dương Hổ ôm Tiểu Phàm đi, tôi thất thểu muốn đuổi theo, lại phát hiện quanh đình nghỉ mát đã bày pháp trận. Tôi vội vàng điều khiển Vô Hình Châm muốn tìm ra lỗ thủng của pháp trận nhưng không tìm được gì. Nghìn tính vạn tính không ngờ bọn họ hao hết tâm tư là muốn vây tôi ở đây, tôi co quắp ngồi dưới đất, vết thương trên người đau thấu tim.
Tôi xử lý đơn giản vết thương rồi đứng lên nghĩ biện pháp ra phá trận, lại hoảng sợ phát hiện cảnh sắc chung quanh đã biến đổi. Nước sông Trường Giang cuồn cuộn đã không thấy đâu, thay vào đó là rừng cây rậm rạp, trong bóng tối như có một đôi mắt màu xanh lục đang nhìn tôi. Sói, đây là một đàn sói! Trước khi tới tôi đã đoán được Âm Dương Hổ không dám chính diện giao phong với tôi, khẳng định hắn sẽ nghĩ cách để tôi vứt bỏ vũ khí, nên tôi đã chuẩn bị một cây Thiên Lang Tiên giả. Tôi sờ vào eo lưng, đây là vũ khí đi cùng tôi lâu nhất, trong lòng tôi ít nhiều cũng có chút cảm giác an toàn. Dần dần, những con mắt màu xanh lục kia cách tôi càng lúc càng gần, tôi vừa điều khiển Vô Hình Châm súc kình chờ phát, vừa quơ Thiên Lang Tiên phòng ngừa bọn chúng đánh lén. Vĩ Ngọc ở trong túi không ngừng rung lên như muốn giúp, nhưng tôi biết nó có
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền