Chương 707: Phi châm diệt tam hồn
Nhân lúc bọn chúng chú ý vào Hạnh Hoàng Kỳ, tôi mau chóng lấy món đồ Nhất Sơ nhét vào túi ra, không ngoài ý muốn, đó là một lá kim sắc cao đẳng linh phù hắn vẽ ra. Tôi cắn răng trực tiếp chụp linh phù ra, ba âm linh trúng chiêu nên ngừng đọc chú ngữ, ngay sau đó từ cách đó không xa truyền đến một tiếng kêu rên. Nhân cơ hội ngắn ngủi này, tôi hừ lạnh một tiếng, một tiếng trống làm tinh thần hăng hái cầm Thánh Mẫu Trượng phối hợp với Bắc Đẩu Thiên Lang Quyết vọt tới, tay nâng trượng lên đánh tới một âm linh. Hai âm linh còn lại lao tới, nhưng lực công kích rõ ràng đã yếu đi không ít. Tôi khống chế Vô Hình Châm nhắm tới bọn chúng, ai ngờ bọn chúng nửa đường đột nhiên dừng lại, xoay người hướng tới cây hòe ở cửa thôn bay đi. Lúc này dưới tàng cây loáng thoáng có tiếng khóc, tôi lao qua, liếc mắt một cái đã thấy Tiểu Nguyệt đang ngồi xổm ở đó. “Tiểu Nguyệt?” Tôi đứng tại chỗ gọi một tiếng, nàng ngẩng đầu nhìn tôi, đôi mắt đã sớm khóc đến sưng lên. Sau khi Tiểu Nguyệt bị bắt cóc, đây mới là lần đầu tiên tôi nhìn thấy nàng, thấy trên người nàng không có vết thương tôi mới nhẹ nhàng thở ra.
Nàng thút thít không đáp lời, tôi vội vàng đi lên ôm lấy nàng. Không biết nàng ngồi ở đây đã bao lâu, trên người lạnh như sắt, tôi không khỏi đau lòng, dùng sức ôm nàng vào ngực, áy náy nói: “Nàng không sao rồi, chúng ta không sao rồi...” Đôi tay nàng nắm chặt áo tôi, nghẹn ngào nói không ra lời. Tôi ôm chặt nàng, tiếp đó nhanh chóng niệm chú ngữ vận chuyển Hạnh Hoàng Kỳ tới cực hạn, chuẩn bị đưa nàng ra ngoài. Chỉ là vừa đi được hai bước tôi đột nhiên cảm giác không thích hợp, nhìn đầu nàng đang vùi trong ngực tôi khóc nức nở, tôi nhíu nhíu mày nhẹ giọng hỏi: “Chúng ta bây giờ về nhà được không?” Nàng cũng không ngẩng đầu khẽ ừ một tiếng, tôi lập tức ném nàng ra ngoài! Không ngờ vẫn muộn một bước, nàng phản ứng rất nhanh, trở tay một cái liền dùng chủy thủ đâm vào ngực tôi, tôi lui lại một bước vẫn bị nàng đâm trúng. Vết thương tuy rằng rất nông nhưng lại nhanh chóng đổi sang màu đen hơn nữa còn khuếch tán ra bốn phía, xem ra chủy thủ có độc. Tôi vội vàng lấy muối tinh lau miệng vết thương thì tốc độ độc tính khuếch tán mới chậm lại. Tiểu Nguyệt giả kinh ngạc hỏi tôi sao lại phát hiện ra? Tôi khinh thường mà cười cười.
Nếu thật sự là Tiểu Nguyệt, sao có thể thờ ơ với Tiểu Phàm? Thậm chí hỏi cũng không hỏi đã muốn về nhà. Phải biết rằng từ khi có Tiểu Phàm, địa vị của tôi trong lòng đều Tiểu Nguyệt đã thấp hơn không ít, trong đầu óc nàng toàn là đứa con. Tiểu Nguyệt giả nghe xong cười ha hả vài tiếng, biến ra bộ dáng chân thật, là một trong ba âm linh lúc trước. Mà phía sau nó rõ ràng là Lãnh Ưng! Tôi chắc chắn Lãnh Ưng vừa rồi không ở đây, nói cách khác là trong nháy mắt khi âm linh hiện ra nguyên hình hắn mới xuất hiện… Chuyện quỷ dị như vậy chỉ sợ đến Nhất Sơ cũng không làm được, vậy tôi mới biết mình đã xem nhẹ thực lực của Lãnh Ưng, một cỗ hàn ý từ đáy lòng dâng lên. Lãnh Ưng cười cười lộ ra hàm răng trắng ởn nhìn tôi, cực kỳ giống nụ cười quỷ dị của Huyết Lang khi chết. Tôi sửng sốt một chút, tiếp đó trong đầu xuất hiện một ý nghĩ không thể tưởng tượng, run rẩy hỏi: “Ngươi… Ngươi đã thu hồn phách của Huyết Lang vào
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền