ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Âm Gian Thương Nhân

Chương 709. Giấu trời vượt biển

Chương 709: Giấu trời vượt biển

Khi tỉnh lại thì tôi đang ở phía trước ngôi chùa, Bạch Mi thiền sư và Nhất Sơ đang ở một bên đả tọa, tôi nhẹ nhàng ho khan vài tiếng, bọn họ liền mở to mắt nhìn lại. “Tiểu hữu, ngươi vẫn ổn chứ?” Bạch Mi thiền sư hỏi, tôi gật đầu nói không sao, còn hỏi thiền sư thế nào. “Bần tăng không có gì trở ngại.” Bạch Mi thiền sư đáp. “Vậy là tốt rồi.” Tôi nhẹ nhàng thở ra, tiếp đó bất mãn hỏi Nhất Sơ vì sao lúc ấy lại đáng ngất tôi. Nhất Sơ liếc tôi một cái: “Ngươi đuổi theo thì có ích lợi gì?” - “Ta...” Hắn nói không sai, hiện giờ Tiểu Nguyệt ở trong tay bọn họ, đuổi theo cũng vô dụng! Tôi thở dài thật sâu, hỏi Nhất Sơ có biết Long Tuyền sơn trang rốt cuộc muốn làm gì hay không, chẳng lẽ chỉ là vì đánh một trận với chúng tôi? Nhất Sơ cau mày tỏ vẻ hắn cũng không biết, bởi vì cách làm lần này của Long Tuyền sơn trang thật sự có chút quỷ dị. Tôi cũng nghĩ không ra, xem động tác của bọn họ, tựa hồ thật sự giống như Âm Dương Hổ nói, là Long Trạch Nhất Lang đang chơi đùa tôi. Bạch Mi thiền sư trầm ngâm trong chốc lát nói: “A Di Đà Phật, theo ý lão nạp, hiện giờ cũng chỉ có thể gặp chiêu nào thì phá chiêu đó.”

Nhất Sơ gật đầu sau đó gọi điện thoại, đại khái là nói vị trí cho đối phương, bảo đối phương lái xe tới đón. Hơn một giờ sau, một chiếc Hummer màu đen đã dừng bên ngoài ngôi chùa. Xe việt dã rốt cuộc là không giống các xe khác, đi trên đường xấu xóc nảy mà như đi trên đất bằng. Tài xế là một đại hán trung niên diện mạo tục tằng, tiếng như chuông đồng hỏi: “Sao các ngươi lại chạy tới nơi này? Trên người còn có vết máu.” Nhất Sơ lạnh lùng nhìn hắn một cái nói: “Không nên hỏi thì đừng hỏi.” Tài xế nghẹn họng, xấu hổ cũng không dám nhìn thẳng ánh mắt lạnh như đao của Nhất Sơ. Tôi ngồi trên xe ngủ một giấc, sau khi tỉnh lại thì đã về tiệm đồ cổ, Lý mặt rỗ và Như Tuyết nôn nóng hỏi tình huống thế nào. Tôi cười khổ nói: “Ngươi nhìn bộ dáng chúng ta thế này thì có thể thế nào?” Lý mặt rỗ đen mặt đập bàn, mắng một tiếng súc sinh. Như Tuyết cũng thở dài: “Tiểu Phàm mới có mấy tháng, những người đó sao lại không có lương tâm như vậy!” Nhưng tôi bỗng cảm thấy lời cô ta nói không hề có ý lo lắng, thậm chí còn có chút vui sướng khi người gặp họa. Tôi nhìn cô ta một cái, cảm giác có thể là mình đã quá cảm xúc. Tôi hít sâu một ngụm, vẫy tay nói người của Long Tuyền sơn trang vốn dĩ là không có lương tâm.

Nhất Sơ đỡ Bạch Mi thiền sư lên ghế sofa, lạnh mặt nói: “Thời gian không còn nhiều, vừa khôi phục vừa thương lượng đối sách đi.” Như Tuyết ríu rít nói: “Tiểu Nguyệt tỷ và Tiểu Phàm sẽ không có việc gì, người của Long Tuyền sơn trang sẽ không đuổi tận giết tuyệt cả trẻ nít chứ?” Tôi một quyền đánh lên bàn, Như Tuyết này bình thường không nói thì thôi, lúc này còn một câu lại một câu chọc vào nỗi đau của tôi. Ai cũng biết Long Tuyền sơn trang là tử địch của tôi, không chừng bọn họ sẽ diệt trừ Tiểu Nguyệt và Tiểu Phàm! Như Tuyết bĩu môi tức giận nói: “Tỷ phu, ta là đang khuyên ngươi, ngươi phát hỏa làm gì?” Tôi trợn mắt liếc cô ta một cái không nói gì, cô ta cho rằng tôi là Lý mặt rỗ sao, mọi chuyện đều chiều cô ta? Lý mặt rỗ kéo cô ta qua một bên, cười nịnh nọt

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip