Chương 714: Bộ mặt thật của Như Tuyết!
Tuy rằng có Lão Thử tiền bối áp chế cổ độc nhưng Tiểu Phàm vẫn không có dấu hiệu tỉnh lại. Sắc mặt Tiểu Nguyệt vẫn hơi đỏ, thấy tôi tiến vào đầu tiên là trừng mắt nhìn tôi một cái, sau đó hỏi Tiểu Phàm sao vẫn chưa tỉnh? Tôi ôm nàng vào ngực nói: “Cổ độc thực tra tấn người, Tiểu Phàm hôn mê không tỉnh cũng là chuyện tốt.” Hốc mắt nàng đỏ lên, nhìn Tiểu Phàm rơi lệ không nói lời nào. Tôi cũng không biết nên nói gì, chỉ có thể ôm chặt nàng. “Khụ khụ, ăn cơm!” Thanh âm đáng khinh của Lý mặt rỗ truyền tới, Như Tuyết kề vào vai hắn trêu đùa nhìn chúng tôi. Tiểu Nguyệt lau nước mắt nhỏ giọng lẩm bẩm: “Sao các ngươi không gõ cửa?” Lý mặt rỗ vô tội nhún vai nói: “Ta gõ rồi, các ngươi không nghe thấy mà thôi.” Quỷ mới tin lời hắn, mới rồi tôi và Tiểu Nguyệt không làm gì, sao có thể không nghe thấy tiếng đập cửa, rõ ràng là hắn và Như Tuyết cố ý rình coi không gõ cửa.
Khi ăn cơm Lý mặt rỗ vô thanh vô tức nhìn tôi nhướng mày, bộ dáng đáng khinh, tôi thật muốn đem úp cả bát canh cá lên người hắn. Lão Thử tiền bối dùng đũa gõ gõ bát nói: “Hai tên gay các ngươi liếc mắt đưa tình, vậy hai tiểu cô nương này làm sao bây giờ a.” Nghe xong lời này trong lòng tôi có một trận hung ác, trực tiếp nện đũa lên người Lý mặt rỗ: “Con mẹ nó ngươi ăn cơm đi, bằng không lão tử sẽ phế ngươi.” Có lẽ Lý mặt rỗ cũng bị lời của Lão Thử tiền bối ảnh hưởng, tiếp đó cũng không làm chuyện gì xấu xa. Ăn cơm xong Lão Thử tiền bối nhìn Tiểu Phàm, nói cổ độc không chuyển biến xấu, hiện giờ chỉ cần chờ bọn họ có được giải dược sẽ bình yên vô sự. Lúc sau lão nhìn tôi đưa mắt ra hiệu, thấy tôi gật đầu mới sâu kín ôm chăn đi ngủ. Tiểu Nguyệt rửa mặt xong thì cùng Tiểu Phàm ở trong phòng, Như Tuyết muốn ở cùng nàng nhưng bị tôi ngăn cản. “Làm gì vậy?” Như Tuyết kinh ngạc hỏi. Tôi cười hắc hắc: “Ta ngủ không được, ngươi và mặt rỗ cùng ta đánh bài một lát.” Lý mặt rỗ đứng lên, khi trở về đã cầm bài trên tay, Như Tuyết bĩu môi nói: “Đánh thì đánh, thua thì lấy đồ trong tiệm đồ cổ của ngươi gán nợ.”
Ý của tôi chính là không cho Như Tuyết có cơ hội tới gần Tiểu Nguyệt, thua hay không không quan trọng, nhưng Lý mặt rỗ và Như Tuyết lại chơi rất thích thú. Chỉ là đánh vài ván thì Như Tuyết thua nhiều nhất, tôi vô tâm lại thắng một đống tiền. Nhìn đồng hồ đã đến lúc tôi hạ bài nói: “Đi nghỉ ngơi đi, ta và mặt rỗ còn đang bị thương đó.” Như Tuyết hậm hực đứng lên nói: “Lần sau tiếp tục!” Sau khi về phòng thì Tiểu Nguyệt đã ngủ rồi, tôi hôn lên trán nàng một cái, sau đó dán lên người nàng và Tiểu Phàm một lá Già Dương Phù, lấy Hạnh Hoàng Kỳ ra cắm ở đầu giường. Ánh mắt Lão Thử tiền bối trước khi đi ngủ rất có thâm ý, phỏng chừng lão đã cảm giác được động tĩnh của Long Tuyền sơn trang, tối nay phỏng chừng sẽ không yên bình. Làm xong hết thảy tôi dựa vào đầu giường nhắm mắt nghỉ ngơi, bởi vì trong lòng có chuyện nên ngủ không sâu. Đang mơ màng thì một tiếng thở dốc chui vào tai, tôi duỗi tay ôm lấy Tiểu Nguyệt lẩm bẩm nói: “Tiểu Nguyệt, đừng nghịch!” Nàng không đáp lại, cái lưỡi thơm tho chậm rãi khiêu khích vành tai tôi. Tôi nhắm mắt đè nàng dưới thân, nói: “Vợ à,
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền