Chương 718: Tạm biệt, Lão Thử tiền bối!
Cõng Lão Thử tiền bối về tiệm, Nhất Sơ và Bạch Mi thiền sư đều sửng sốt, tôi đặt Lão Thử tiền bối nằm lên ghế sofa, quỳ xuống cung kính dập đầu mấy cái. Hai mắt vô cùng chua xót nhưng lại không có nước mắt, Tiểu Nguyệt theo tôi quỳ ở một bên, nói là do nàng không ở cạnh trông chừng lão. “Không liên quan đến các ngươi.” Lý mặt rỗ một quyền nện lên bàn, vô lực nói. Tiểu Nguyệt không thể tin được hỏi: “Thật sự là Như Tuyết?” Lý mặt rỗ gật đầu xoay người đi vào phòng. Tiểu Nguyệt còn muốn hỏi, tôi nhìn nàng lắc đầu ý bảo nàng đừng hỏi nữa, trong lòng Lý mặt rỗ nhất định là không dễ chịu. Rất nhanh, tiếng khóc nức nở trầm thấp từ phòng truyền ra, tôi thở dài nói: “Mấy ngày nay các ngươi đừng chọc Lý mặt rỗ.” - “Như Tuyết đã chết?” Nhất Sơ đột nhiên hỏi một câu, tôi ừ một tiếng nói: “Lý mặt rỗ đích thân giết.” Mọi người trong lúc nhất thời đều trầm mặc. Nhất Sơ nói người của Long Tuyền sơn trang không chừng sẽ không an phận, trong khoảng thời gian này hắn sẽ đi xem thử.
Tôi thở dài muốn để hắn dưỡng thương cho tốt rồi nói, hắn không trả lời mà nhìn thi thể Lão Thử tiền bối nói: “Chờ Tiểu Phàm giải hết độc thì hoả táng Lão Thử đi! Trước khi hỏa táng niệm Đạo Đức Kinh, đừng để lại oán khí.” Nói xong hắn đưa giải dược cổ trùng cho Bạch Mi thiền sư rồi bỏ đi, lúc ra khỏi cửa xoay đầu nhìn thi thể Lão Thử tiền bối, đôi mắt đỏ lên, khi xoay người rời đi, bờ vai của hắn khẽ run lên. Hắn đã khóc! Nam thần không dính khói lửa phàm tục này đã khóc. “A Di Đà Phật. Yên tâm đi! Giải dược này là do bần tăng và Nhất Sơ đạo hữu tìm thấy, đợi bần tăng dẫn cổ trùng ra, lại dùng thuốc này cho đứa bé ăn xong thì sẽ ổn.” Bạch Mi thiền sư thương xót nói. Tiểu Nguyệt nước mắt chảy ra ào ào, liên tiếp vái tạ Bạch Mi thiền sư. Bạch Mi thiền sư bảo tôi dùng khăn nóng lau toàn thân Tiểu Phàm, cổ trùng thích mát mẻ, khí nóng có thể khiến nó hoạt động, chỉ là có lẽ Tiểu Phàm sẽ phải chịu khổ.
Tôi cầm khăn nóng có chút do dự, Tiểu Nguyệt đã lấy khăn bắt đầu lau người cho Tiểu Phàm. Bạch Mi thiền sư sâu kín nói: “Tiểu hữu còn không quyết đoán bằng Tiểu Nguyệt cô nương a.” Khóe miệng tôi muốn cười, nhưng không hiểu sao lại khóc. “Tiểu hữu đừng bi thương, Lão Thử không coi là ủy khuất, sống đến mấy năm nay cũng coi là thọ rồi, lão cũng đã sớm đoán được đại nạn của bản thân sắp buông xuống! Cát bụi lại về cát bụi, đất về với đất, ngươi cũng đừng quá mức chú ý.” Bạch Mi thiền sư vỗ vai tôi. Lão nói cũng không sai, Lão Thử tiền bối đã chết, bản mạng thử tự nhiên cũng chết theo. Đáng tiếc Lão Thử tiền bối mấy năm nay vì tránh né kẻ thù, cuộc sống thoạt nhìn thì tiêu sái nhưng thực tế lại so với bất kì ai cũng nghẹn khuất hơn. Đi rồi, có lẽ cũng là một loại giải thoát? Ít nhất lão cũng không lưu luyến, không có gì lưu luyến… Khi đang nói chuyện, Tiểu Nguyệt đã lau người Tiểu Phàm vài lần, Bạch Mi thiền sư lập tức bắt đầu dẫn cổ trùng.
Đầu tiên là dùng dao cắt một lỗ trên cánh tay Tiểu Phàm, sau đó xoa nát một nửa giải dược đặt lên miệng vết thương. Bạch Mi thiền sư nghiêng đầu nói: “Lát nữa các ngươi im lặng, cổ trùng bị dọa mà lại chui vào thì thật sự là hết cách đó.” Tiểu Nguyệt vội vàng che bịt
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền