Chương 720: Sòng bạc Cao Thành
Ba tháng sau khi Lão Thử tiền bối mất, tiệm đồ cổ của tôi cũng mở cửa trở lại, và Lý mặt rỗ cũng trở về thành phố Vũ Hán theo lời thuyết phục của tôi.
So với trước kia, tình trạng của Lý mặt rỗ đã tốt hơn rất nhiều. Thỉnh thoảng hắn còn cùng với Tiểu Manh dắt Tiểu Niệm Sở đi Disneyland chơi cả ngày. Theo ý của hắn nói thì: Trẻ con không có tội.
Chỉ là không thể nhắc tới mấy từ như "kết hôn", "Như Tuyết", "cắm sừng" trước mặt hắn.
Thấy hắn vui vẻ hơn nhiều, tôi cũng mừng thay, bèn bảo hắn tiếp tục giúp tôi quản lý khu phố đồ cổ.
Còn tôi thì dọn dẹp lại cửa tiệm đã bỏ không ba tháng nay. Mỗi ngày ăn ngủ tại đây, dọn dẹp sạch sẽ thoải mái một chút vẫn hơn.
Một mình dọn dẹp cửa tiệm có chút vất vả, tôi bèn gọi Tiểu Vĩ Ngọc ra phụ một tay. Kết quả là nó làm chưa được bao lâu đã phải hút tinh huyết, khiến tôi ngược lại còn mệt hơn trước. Nghĩ lại thôi quên đi, không sai bảo nó làm gì vẫn hơn.
Một hôm trong lúc dọn dẹp, tôi vô tình tìm thấy một chiếc TV màu trong kho, nó đã nằm đó không biết bao lâu rồi, tôi định bụng sẽ vứt nó đi. Tiểu Vĩ Ngọc liền hỏi tôi đây là thứ gì, tôi bảo đây là ti vi, bên trong có người tí hon biết cử động.
Tiểu Vĩ Ngọc ồn ào đòi xem người tí hon, thế là tôi cắm điện rồi mở lên, không nghĩ rằng nó vẫn còn dùng được. Tuy chỉ bắt được vài kênh nhưng Tiểu Vĩ Ngọc xem lại say sưa. Đối với người cổ đại, ti vi luôn có một sức hút khó tả.
Kết quả là Tiểu Vĩ Ngọc nhìn thấy một bé gái mặc váy sặc sỡ trên ti vi thì nằng nặc đòi mua. Tôi quả quyết từ chối: “Không được, hồ tiên làm gì có ai mặc đồ kiểu đó, hồ tiên phải ra dáng hồ tiên chứ”.
"Không, ca ca xấu, ta muốn mặc bộ đồ xinh đẹp này."
Nói xong nó liền nằm lăn lộn ăn vạ trên ghế sofa.
"Đừng có mơ!"
Nói xong, tôi thu nó vào trong hạt châu.
Không ngờ hôm sau, nàng vẫn còn tơ tưởng đến chiếc váy xinh đẹp trên ti vi, nước mắt lưng tròng níu lấy tôi: “Ca ca xấu, ta muốn mua quần áo đẹp. Thời gian qua ta theo huynh chạy đông chạy tây, không có công lao cũng có khổ lao, vậy mà huynh đến một đồng lương cũng không trả cho ta, đúng là đồ xấu xa”.
“Ngươi còn đòi tiền công à, ngày nào cũng hút tinh huyết của ta, ta đã phải tổn thọ mấy năm rồi”.
“Hút máu cũng có lợi cho huynh mà, huynh không thấy khả năng tạo máu của mình mạnh hơn, cơ thể cũng hồi phục nhanh hơn sao?” Nó lập luận một cách giả tạo.
"Vậy mỗi ngày ta đều chích ít máu cho ngươi, ngươi có chịu không?"
Tôi tức giận nói.
"Không, ta muốn quần áo, quần áo đẹp, không cho ta quần áo thì tôi đình công, hứ!"
Nói xong, nàng lại chui vào trong hạt châu. Tôi thầm nghĩ, một con tiểu hồ ly như ngươi mà cũng dám lấy đình công ra dọa tôi à, có lần nào ngươi thật sự giúp được việc đâu?
Quả nhiên phụ nữ dù là mười tuổi, hai mươi tuổi hay ba nghìn tuổi thì bản chất của họ vẫn như nhau.
Ngày nào nó cũng lải nhải bên tai đòi quần áo mới khiến đầu tôi đau như búa bổ. Tôi bèn dọa nếu còn ồn ào nữa sẽ phong ấn nó lại, khiến nó cả đời này đừng mong thấy ánh sáng. Chiêu này quả nhiên hiệu quả, Tiểu Vĩ Ngọc không dám làm ồn nữa.
Tối hôm sau, Tiểu Vĩ Ngọc thừa dịp tôi không để ý đã lén chuồn
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền