Chương 729: Nhất Sơ xuất kích
Được Lý mặt rỗ nhắc nhở, tôi cũng phát hiện ra những con gà chết đều là gà trống, kể cả mấy con gà trống choai chưa mọc mào. Tôi bèn nhấc một con lên xem xét, phát hiện miệng vết thương hơi biến thành màu đen.
Vĩ Ngọc ngửi một cái rồi nói:
"Có mùi thi thể thối rữa, chắc là trên hung khí có bôi dầu luyện từ xác chết."
"Là ai làm vậy?"
Lý mặt rỗ nói:
"Kẻ này có phải là thù ghét gì gà trống không, sao lại căm thù chúng nó như thế?"
"Không, kẻ này giết gà trống là không muốn ta dùng đến máu gà! Ta đoán có kẻ đang giở trò sau lưng ta."
Tôi đột nhiên sững người, bởi vì Lý Kha đang bị Nguyễn Đàm nhập vào đã biến mất khỏi sân, Nguyễn nang trên mặt đất cũng không thấy đâu, cửa viện thì mở toang!
Tôi xông tới xem xét, đại trận tôi vẽ đã bị phá hủy hoàn toàn, trên đất còn in một dấu tay của trẻ con, chính vì vậy mà Nguyễn Đàm mới có thể đào thoát.
"Hỏng bét, mau đuổi theo!"
Tôi bảo Vĩ Ngọc ở lại bảo vệ Lý Vạn Lợi để tránh xảy ra chuyện không may, rồi cùng Lý mặt rỗ và Tiểu Nguyệt đuổi theo.
Bên ngoài tối như mực, có một bóng người xa xa phía trước đang liều mạng bỏ chạy. Tôi đang đuổi theo thì có thứ gì đó từ trong bụi cỏ ven đường thò ra kéo chân tôi. Tôi ngã sõng soài, mắt nổ đom đóm, bàn tay cũng bị mài rách một mảng da.
"Cửu Lân, nhuynh không sao chứ?"
Thấy tôi ngã, Tiểu Nguyệt vội vàng dừng lại đỡ tôi dậy. Trong lúc đỡ, nàng đột nhiên kinh ngạc nói:
"Trên vai huynh có một dấu tay nhỏ!"
Chắc chắn là do tên tiểu quỷ vừa rồi để lại. Tôi đứng lên thì phát hiện Lý mặt rỗ đã chạy mất dạng, Nguyễn Đàm cũng không thấy đâu. Tôi thầm nghĩ Lý mặt rỗ cũng quá tích cực rồi? Tôi hướng về phía xa gọi tên hắn nhưng không có ai trả lời. Lúc này, Tiểu Nguyệt xoa xoa bả vai nói:
"Sao đột nhiên muội lại thấy lạnh thế này?"
Tôi nhìn bốn phía, những bóng cây trong bóng tối trông có chút quỷ dị đang lắc lư, một cỗ âm khí mãnh liệt khiến cho nhiệt độ xung quanh cũng bắt đầu hạ xuống.
Tiểu Nguyệt sợ đến mức ôm chặt lấy cánh tay tôi, tôi bèn an ủi nàng. Tôi vừa quay đầu lại thì một nữ nhân quần áo rách rưới từ trên cây hòe bên cạnh hạ xuống, sắc mặt trắng bệch, trên cổ đeo một sợi dây thừng, miệng thè ra một cái lưỡi đỏ dài. Nàng tôi chậm rãi mở đôi mắt không có con ngươi, khóe miệng nhếch lên một nụ cười quỷ dị.
"A!" Tiểu Nguyệt hét lên một tiếng, ôm tôi càng chặt hơn.
Điếu Tử Quỷ xuất hiện dọa tôi toát mồ hôi lạnh. Tôi nghĩ nơi này là thôn làng, chứ đâu phải nghĩa địa hoang sơn, làm sao có thể bỗng dưng xuất hiện một đám cô hồn dã quỷ?
Tôi cảm thấy việc này rất kỳ quái, trận gió lạ vừa rồi cũng rất đáng ngờ, dường như có kẻ đang âm thầm giở trò.
Tôi thò tay vào trong ngực lấy ra Thiên Lang Tiên, thầm niệm chú ngữ. Một con Bắc Đẩu Thiên Lang màu trắng từ trong roi chui ra, lao tới quật ngã hồn ma từ trên cây xuống, đè xuống đất cắn xé một trận, lập tức giết đến hồn phi phách tán, quỷ huyết văng khắp nơi.
Bỗng nhiên, một đôi tay lạnh như băng chụp lấy mắt cá chân tôi.
Tôi cúi đầu xem xét, dưới mặt đất chui ra mười mấy đôi tay bán trong suốt, sau đó cánh tay và thân thể cũng từ trong đất trồi lên. Đó là một đám "người" toàn thân hư thối, có kẻ thối rữa đến trơ
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền