Chương 757: Chiến tranh và hòa bình
Nhất Thanh đạo trưởng nói:
"Nhanh lên một chút, thời gian không còn nhiều nữa."
Tôi quay đầu nhìn lại, thi binh đã bị giết không còn lại bao nhiêu. Tôi và Nhất Sơ nhảy vào giữa pháp trận, bắt đầu cởi bỏ bộ áo giáp này. Áo giáp này gồm hai mảnh trước sau, được buộc ở hai bên sườn.
Nhưng dây buộc này không biết làm bằng gì, chết sống cũng không mở được. Tôi sốt ruột, con dao găm vừa rồi cũng không mang theo, hận không thể dùng răng mà cắn.
Dùng răng ư? Đúng rồi!
"Tiểu Vĩ Ngọc, mau ra đây!"
Tiểu Vĩ Ngọc nghe thấy tiếng gọi, liền chui ra từ trong lòng ngực tôi. Câu đầu tiên nó nói chính là:
"A, đây là nơi nào, thật là khủng bố!"
"Đừng nói nhảm, mau dùng răng cắn đứt nó ra."
Tôi nói.
"Nhưng mà, đây không phải là âm vật sao?"
Tiểu Vĩ Ngọc giật mình nói.
"Mặc kệ, cắn nhanh lên."
"Ngươi nói vậy đó nha!"
Tiểu Vĩ Ngọc nhe ra một chiếc răng nanh rồi bắt đầu cắn, tốc độ cực nhanh. Xét cho cùng nó cũng là động vật ăn thịt.
Tiểu Vĩ Ngọc cắn bên này, Nhất Sơ thì tháo bên kia. Chỉ thấy hắn hết sức bình tĩnh mở từng nút một, hoàn toàn không gấp gáp giống bên tôi.
Nửa phút sau, cuối cùng áo giáp cũng được mở ra. Nhất Thanh đạo trưởng mang hình nhân tới, chúng tôi lại mặc áo giáp vào cho hình nhân. Mặc áo giáp vào thế nào cũng không sao cả, chỉ cần buộc lại một cách tùy tiện, sau đó Nhất Thanh đạo trưởng cõng lấy Cẩu Minh Nghĩa đang hôn mê, cùng chúng tôi rời đi.
Bên kia, công chúa Bạch Lang sau khi xử lý xong tên thi binh cuối cùng, liền đem ánh mắt âm trầm nhìn về phía bên này.
Nàng đột nhiên cúi người xông tới, sương mù xung quanh đều bị cuốn lên. Tiểu Vĩ Ngọc sợ tới mức che hai mắt lại:
"Thật là khủng bố, thật là khủng khiếp!"
Công chúa Bạch Lang bổ một đao về phía hình nhân trong đại trận, bộ Bách Chiến tướng quân giáp trong nháy mắt hóa thành dáng vẻ của Hoắc Khứ Bệnh, dùng trường thương đỡ lấy. Khí thế của hai người trong nháy mắt phá tan đại trận.
Lúc này bọn tôi đã chạy tới sườn núi bên cạnh, lúc quay đầu nhìn lại, tôi chỉ cảm thấy trong lòng vẫn còn sợ hãi:
"Lần sau dù có người cho một ngàn vạn, ta cũng không nhận loại việc này."
"Ách, ca ca xấu, lần này có phải ta đã lập được đại công rồi không?"
Tiểu Vĩ Ngọc nói.
"Đúng vậy, ngươi muốn phần thưởng gì?"
Tôi hỏi.
"Hì hì, đó đương nhiên là, được uống máu no nê!"
Tiểu Vĩ Ngọc ưỡn ngực nói.
"Được rồi, ngươi trở về đi, trên đó có mấy tên nhóc thật thà, ngươi đừng dọa bọn họ."
"Hừ!"
Nói xong, Tiểu Vĩ Ngọc liền trở về hạt châu. Tôi thấy Nhất Sơ hiếm khi nở một nụ cười.
Bọn tôi trở lại chỗ ở của bọn Tiểu Nguyệt và mọi người. Toàn Minh Nghĩa vừa đến nơi nói với Nhất Thanh đạo trưởng:
"Thúc thúc, những binh lính vừa rồi là do ngài gọi tới sao? Quá lợi hại, lúc nào dạy cho ta với."
Nhất Thanh đạo trưởng từ chối Cẩu Minh Nghĩa, một đường cõng hắn chạy về, dường như mệt muốn chết. Lão ngồi xuống, lấy từ trong lòng ra một túi thuốc lá, nói:
"Ngươi muốn làm xử nam cả đời sao? Vậy thì ta sẽ dạy cho ngươi, chỉ cần cháu có thể chuyên tâm học tập hai ba mươi năm, tất có chút thành tựu."
Toàn Minh Nghĩa kinh hãi:
"Hả? Thôi bỏ đi, ta cũng chỉ tùy tiện nói vậy thôi."
Trên bờ sông, công chúa Bạch Lang và Hoắc Khứ Bệnh vẫn đang chém giết. Tiểu Nguyệt lo lắng hỏi:
"Hai người bọn họ thì sao?"
"Cứ để bọn
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền