Chương 79: Dũng sĩ dân tộc Thái
Nham Lượng đại ca nghiến răng nói:
"Lại là nữ quỷ cản đường kia. Nửa đường ta đang đi bình thường, bỗng thấy một nữ nhân mặc đồ trắng nằm giữa lộ, ta nhất thời nóng vội, muốn né qua. Không ngờ lại xuất hiện một con trăn lớn, từ trong khe nước quẫy đuôi ra, đẩy máy kéo của ta đến gốc cây. Nói xong, Nham Lượng nhìn Tứ thúc: "
Tứ thúc, chúng ta nhất định phải nghĩ cách, chứ cứ để nữ quỷ cản đường này lộng hành, đã dọa không ít nhà đầu tư phải chạy đi, bản đã nghèo càng nghèo thêm.
"Tứ thúc ngồi xổm ngoài cửa, buồn bực rít một hơi thuốc, vứt đầu mẩu xuống đất, nói: "
Mẹ nó, nhất định phải cho nó nếm mùi lợi hại. Ngươi cứ dưỡng thương đi ngày mai huy động toàn bộ thôn dân, đi tìm con trăn." - "Con trăn đã bị vị khách quý này của chúng ta chặt đứt đuôi, chắc chắn không thể chạy xa, chúng ta lần theo vết máu nhất định sẽ tìm được nó.
" Tôi thì lại thấy Tứ thúc làm vậy không ổn. Việc cấp bách trước mắt là phải làm rõ, con trăn này là địch hay là bạn. Một con trăn tấn công động vật, mục đích của nó chỉ có một, đó là ăn. Nhưng con trăn này lại chưa ăn người, trên cơ bản còn vô tình hay hữu ý cứu mạng hai người, chuyện này chắc chắn có uẩn khúc.Tôi định nói chuyện này cho Tứ thúc, Tiểu Nguyệt lại giật giật góc áo tôi, ra hiệu đừng tham gia. Tôi biết người Thái rất dễ kích động, nếu như nhiều lời, chỉ sợ sẽ bị bọn họ cô lập. Đành phải ngậm miệng. Tứ thúc đã quyết định, liền đi từng nhà thông báo, sáng ngày mai, toàn thể thanh niên bản tập hợp, tiến vào rừng, bắt con trăn. Bọn họ thậm chí còn cho rằng con trăn là do nữ quỷ biến thành, chỉ một lòng muốn giết chết nó, nữ quỷ cũng vì vậy mà hôn siêu phách tán.Bởi vì hôm nay tôi có công chặt đuôi con trăn, Tứ thúc còn trao cho tôi một ngân bài có khắc chữ "
Tây Môn
" trước mặt mọi người. Tiểu Nguyệt nói với tôi, đây là phần thưởng cho người dũng cảm nhất trong bản, ngân bài này là do tổ tiên dân tộc Thái truyền lại, hai chữ tây môn phiên dịch sang hán ngữ có nghĩa là dũng sĩ. Nghe nói vị tổ tiên kia trước đây từng là một thợ săn, thậm chí còn từng giết chết một con cương thi gây họa cho thôn dân.Lúc đó, thôn dân rất kính trọng người, liền chế tạo ra ngân bài, coi như lễ vật. Mà danh hiệu dũng sĩ cũng lưu truyền từ đời này qua đời khác. Tôi được trao ngân bài chẳng thấy hãnh diện chút nào, thậm chí còn cảm thấy áy náy vì trước đó hành động lỗ mãng, đả thương con trăn. Tôi suy nghĩ cả ngày, cũng không tìm được manh mối nào. Sáng hôm sau tỉnh dậy mắt còn hoa lên. Mở mắt ra đã thấy Lý mặt rỗ dùng ánh mắt hằn học nhìn tôi, trong tay bưng một mâm hoa, cùng với quần áo Miêu tộc, thêm một chiếc ví nhỏ. Tôi nhìn không được, cười lên: "
Lão Lý, sáng sớm sao ngươi lại lễ phật ở đây? Ôm nhiều đồ như vậy làm gì?
"Lý mặt rỗ phẫn nộ mắng: "
Trương gia tiểu ca, ngươi thật quá quắt. Ăn trông nồi, ngồi trông hướng, đã có Tiểu Nguyệt rồi còn chưa đủ, lại muốn tranh đoạt nữ nhân cùng ta.
" Tôi khó hiểu hỏi hắn: "
Ngươi bị thần kinh à, nói linh tinh gì vậy?
" Lý mặt rỗ vứt đống đồ xuống đất rồi đi ra ngoài, không thèm để ý tới tôi... Sau này tôi mới được biết, tôi trở thành tình nhân trong mộng của các cô gái người Thái,
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền