Chương 90: Tin hay không tin
Chúng tôi ba người cắm đầu chạy, phía sau thì nam nhân áo thun không ngừng la hét, bảo chúng tôi dừng lại. Đương nhiên chúng tôi không dừng lại, đồng thời cũng gần như xác định, nam nhân phía sau là giả. Bởi hắn trước giờ đặc điểm lớn nhất là ít nói, thủ đoạn cao cường. Nếu thật sự hắn muốn ngăn chúng tôi lại, có cả ngàn cách, chắc chắn sẽ không đứng một chỗ kêu như quạ vậy. Chạy không biết bao lâu, tiếng nam nhân áo thun cũng theo thời gian mà biến mất, đột nhiên lão già lại cầm đèn dầu, mặc áo khoác chặn trước mặt chúng tôi.Mặt hắn phẫn nộ, hai mắt vện đỏ, hỏi tôi tại sao không ôm chăn bông về. Tôi trừng mắt lườm lão, không quan tâm, chỉ tiếp tục chạy. Lão lại lần nữa chặn trước mặt tôi, tôi chạy né qua hắn, lạnh lùng nói:
"Cứu tinh của ta đã tới, không cần biết ngươi là ma quỷ xà thần gì, mau cút khỏi mắt ta."
Lão già dở khóc dở cười:
"Tiểu tử, ngươi có bị ngu không? Vừa rồi những cái ngươi thấy đều do chăn bông tơ vàng tạo ra ảo giác, lừa gạt các ngươi."
"Nếu lúc đầu các ngươi mang chăn bông về, ta còn có cách giải quyết nó, giờ thì không kịp nữa rồi. Chăn bông đã ám lên các ngươi, nếu còn muốn sống, mau cùng ta trở về."
Lão già nghiêm ngặt nói. Thấy lão già ngữ khí chững chạc đàng hoàng, nội tâm của tôi lại lần nữa dao động. Tôi hiện giờ, thà quyết tử chiến với chăn bông một lần, còn hơn dính vào vấn đề này. Lý mặt rỗ tốc độ cũng chậm lại, vẻ mặt cầu khẩn nói:
"Trương gia tiểu ca, ngươi mau nghĩ kỹ đi, chúng ta rốt cuộc nên tin ai?"
Tôi lòng còn gấp gáp hơn hắn, chẳng biết làm sao, chỉ có thể nhìn sang Tiểu Nguyệt với ánh mắt hi vọng:
"Tiểu Nguyệt, nghe theo cô, cô là phụ nữ, trực giác tốt hơn chúng tôi."
Tiểu Nguyệt ngẫm nghĩ nói:
"Trương ca, tiếp tục chạy, tôi cảm thấy lão già này là lạ."
-
"Sao cô lại nhìn ra được?"
Cái này liên quan tới sinh mệnh, Lý mặt rỗ không dám sơ sẩy, nói.
"Ánh mắt không giống."
Tiểu Nguyệt nói:
"Ánh mắt của hắn không giống ánh mắt đàn ông, là ánh mắt của phụ nữ."
Hoàn toàn chính xác, giờ tôi mới chú ý, lão già này mặc dù tỏ ra nghiêm túc, chững chạc, nhưng ánh mắt lại ươn ướt. Chúng tôi lập tức hướng phía Tây chạy cắm đầu, lão già đuổi sát phía sau, đuổi một lát cũng biến mất. Tôi nhẹ nhàng thở ra, xem ra phán đoán của Tiểu Nguyệt là chính xác. Nhưng lúc này, nguy hiểm thực sự mới bắt đầu! Khi chúng tôi chạy về hướng bờ sông, Lý mặt rỗ bỗng nhiên vấp ngã, kêu lên như heo bị chọc tiết. Tôi lập tức đỡ hắn dậy, không ngờ hắn lại co quắp toàn thân. Tôi vội hỏi:
"Ngươi sao vậy lão Lý, cố lên, chỉ còn một đoạn nữa là tới bờ sông rồi."
Nhưng hắn căn bản không nghe được tôi nói, toàn thân co rút, vừa co người, vừa gào lên:
"Biến đi, các ngươi biến đi, lũ bẩn thỉu này."
Tôi hít sâu một hơi, biết Lý mặt rỗ tám phần là đã trúng tà, dứt khoát cõng hắn lên vai, sau đó nói với Tiểu Nguyệt:
"Cẩn thận một chút, dùng răng cắn chót lưỡi, để bảo trì tỉnh táo. Chăn bông tơ vàng đuổi tới rồi."
Tiểu Nguyệt nhìn bộ dạng của Lý mặt rỗ sợ hãi tái nhợt, liên tục gật đầu. Tôi cố gắng cõng Lý mặt rỗ, chạy nhanh nhất có thể, mặc dù hai chân rã rời, nhưng không dám dừng lại nửa giây.
"Quan nhân, ngài định mang thiếp đi đâu?"
Đúng lúc này, bên tai đột ngột truyền tới một giọng nữ nhu tình. Tôi kinh
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền