ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Âm Gian Thương Nhân

Chương 99. Đồng hồ treo tường

Chương 99: Đồng hồ treo tường

Tôi lắc đầu:

"Không có, việc này vượt quá phạm vi năng lực của ta, cho nên chúng ta lực bất tòng tâm. Tốt nhất ngươi nên tìm cao nhân khác đi."

- "Không được." Gã chủ thuyền giọng chắc nịch:

"Ta đã tìm các ngươi, các ngươi nhất định phải giúp ta. Thương nhân âm phủ bọn ngươi chẳng phải có quy tắc là đã quản thì phải quản cả đời sao?"

-

"Nhưng thực sự ta không làm được."

Tôi cười khổ:

"Cứ dây dưa thế này, ngươi sẽ chết nhanh hơn mà thôi."

Gã chủ thuyền thở dài:

"Nói thật với ngươi, trước khi tìm ngươi ta đã tìm không ít cao nhân, nhưng có điều đều là giả mạo, bản lĩnh chẳng tới nơi tới chốn, bởi vậy ta thật sự khổ tâm. Ta đành tìm chuyên gia xin ý kiến, chuyên gia nói, người giải quyết được chăn kim hoa, bản lĩnh chắc chắn đủ để đối phó với vật ám vào ta. Các ngươi đừng từ chối nữa, có đôi khi khiêm tốn chưa chắc đã tốt đâu."

Nghe gã chủ thuyền nói chuyện âm dương quái khí, tôi liền biết trong bụng hắn chẳng tốt đẹp gì, lập tức hỏi hắn, đến cùng có ý gì? Chúng ta đối với chuyện này thực sự là bất lực.Gã chủ thuyền lạnh lùng nói:

"Muốn buông tay mặc kệ? Chỉ sợ các ngươi sẽ không tránh khỏi liên lụy đâu."

Lý mặt rỗ phẫn nộ mắng:

"Liên lụy cái đầu ngươi, ngươi dám báo cảnh sát bắt chúng ta không? Chúng ta không giết người, không phóng hỏa, ông đây lại sợ quá."

Chủ thuyền lại chậm rãi nói:

"Nếu các ngươi không giúp, ta cũng đành chịu, có điều tối nay ta chết bất thường, ngươi nghĩ có thể thoát được liên quan sao? Tất cả mọi người trên thuyền đều đã thấy ngươi trói ta hôm qua, đến lúc đó, các ngươi chối cãi kiểu gì?"

Nghe hắn nói vậy, tôi lập tức đau đầu. Đúng, sao tôi lại chủ quan như thế? Làm thương nhân âm phủ mấy năm nay, sai lầm sơ đẳng vậy đáng nhẽ không nên phạm phải. Điều này khiến tôi nghĩ tới lời ông nội, hoặc là cả đời không quản, đã quản thì phải quản cả đời. Chẳng lẽ từ nơi sâu xa, có một sợi dây vô hình trói buộc tôi vào quy củ ấy? Tôi thầm mắng một câu xúi quẩy. Gã chủ thuyền nói có lý, hiện giờ chúng tôi đúng là không thể rời đi. Bởi vậy cho dù đau đầu như điên, tôi vẫn phải cố nghĩ ra cách gì đó.Lý mặt rỗ thì cứ khăng khăng bảo lão chủ thuyền uy hiếp hắn, nên có chết hắn cũng không xen vào. Tôi đã đi guốc trong bụng Lý bát giới này, thừa biết hắn đơn giản là muốn vòi tiền mà thôi. Cuối cùng, gã chủ thuyền đồng ý tăng thù lao lên gấp ba lần. Tiếp đó, tôi nghiên cứu lại cụ thể tình hình một lượt. Đêm qua gã chủ thuyền xì hơi, chắc chắn không phải do âm vật đùa cợt, mà là nó có mục đích. Vậy mục đích của nó là gì? Không gì khác ngoài việc dùng mùi thối để che giấu, tránh bị chúng tôi phát hiện.Nó đã dùng cái này để bảo hộ, vậy chúng tôi sẽ phá nát tầng bảo hộ của nó, làm nó không chỗ che thân. Tôi liền lên một danh sách, bảo gã chủ thuyền đi chuẩn bị: gỗ đào, sừng tê giác, dao mổ trâu đã qua sử dụng, thậm chí cả một chút nước mắt bò. Gã chủ thuyền xem qua, rất tò mò hỏi tôi tại sao lại cần mấy thứ này? Tôi nói, ngươi cứ tranh thủ thời gian đi kiếm, những thứ khác không cần để ý tới.Những thứ này ở Nam Kinh đều rất hiếm, nhất là sừng tê giác, chính phủ từ lâu đã ban hành lệnh cấm buôn bán rất nghiêm ngặt. Vậy mà, không biết bằng cách nào, gã chủ thuyền vẫn

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip