ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Ám Hà Truyện

Chương 108. Màn 8 - Mang Chủng 3

Chương 108: Màn 8 - Mang Chủng 3

Ba ngày sau

Phong Hiểu tự.

Một lão hòa thượng mặc cà sa cũ nát ngồi trên đệm hương bồ, khẽ cúi đầu như đang nhập định.

Trong thiền phòng chỉ có một cái đèn dầu, khung cảnh hơi tối tăm.

Một nam tử mặc áo trắng quý phái đẩy cửa thiền phòng, đi tới trước mặt hòa thượng.

Rất nhiều năm trước, bọn họ từng là huynh đệ kết nghĩa, nam tử thường tới chỗ hòa thượng này nghe thiền, nhưng cuối cùng không ngộ đạo mà lựa chọn cầm binh khí, đi lên một con đường hoàn toàn khác với lão hòa thượng đề nghị. Nam tử áo trắng chính là Lang Gia Vương Tiêu Nhược Phong, còn lão hòa thượng trông gầy gò kia, tuy hiện tại chỉ treo chức trị trì ở một ngôi chùa không lớn, nhưng lại được công nhận là đệ nhất trong giới Phật đạo - Vong Ưu thiền sư.

“Đại sư.” Tiêu Nhược Phong khẽ gọi.

Vong Ưu vẫn cúi đầu, không đáp lời.

“Đại sư.” Tiêu Nhược Phong lại gọi lần nữa.

Lần này hắn nhận được lời đáp rất đặc biệt - một tiếng ngáy của Vong Ưu.

“Đại sư, đừng ngủ nữa, đại sư!” Tiêu Nhược Phong bất đắc dĩ vỗ vai Vong Ưu.

Vong Ưu đột nhiên mở choàng mắt, mỉm cười với Tiêu Nhược Phong: “Nhược Phong, đã lâu không gặp. Vừa rồi ta nằm mơ.”

“Ồ? Mơ thấy cái gì?” Tiêu Nhược Phong như cười như không hỏi.

“Ta mơ thấy mười mấy năm trước, các ngươi uống rượu trong Bách Phẩm các, cuối cùng đều bị Lý tiên sinh chuốc say. Sau đó Kiếm Tiên Nam Quyết Vũ Sinh Ma xuất kiếm từ tây tới, tiên sinh phá tan nóc Bách Phẩm các, tiến hành một trận quyết đầu Kiếm Tiên kinh thế hãi tục.”

Vong Ưu chậm rãi trả lời.

“Đại sư, chúng ta quen biết bao năm rồi, sao phải giả bộ làm cao nhân trước mặt ta. Ngươi mơ thấy Bách Tố Yến của Thiên Hương Trai, ăn từ khi bình minh tới lúc chạng vạng.” Tiêu Nhược Phong cười bất đắc dĩ.

“Nhược Phong, làm sao ngươi biết?” Vong Ưu cả kinh.

“Nước miếng chảy ra kìa.” Tiêu Nhược Phong ngồi xếp bằng trước mặt Vong Ưu.

“Tội lỗi tội lỗi.” Vong Ưu lau khóe miệng.

Tiêu Nhược Phong rót hai chén trà nóng, đẩy một chén tới trước mặt Vong Ưu: “Gần đây đứa bé kia ra sao?’

“Giống như phụ thân của nó, là một kỳ tài võ học.” Vong Ưu trả lời.

“Chuyện đó ngươi đã nói đi nói lại rất nhiều lần rồi, nếu tiểu sư đệ đích thân dạy nó, sau này nó cũng như phụ thân, không phải thiên hạ đệ nhất cũng không kém bao nhiêu.” Tiêu Nhược Phong thở dài một tiếng.

“Thiên hạ đệ nhất chưa chắc đã là chuyện tốt.” Vong Ưu khẽ mỉm cười.

“Năm trước gặp đại sư, giữa hai hàng mi của đại sư có vẻ u sầu, sợ nó sẽ đi theo con đường của phụ thân mình. Nhưng hôm nay gặp lại đại sư, lại thấy tâm trạng đại sư không tệ.” Tiêu Nhược Phong nhấp một ngụm trà.

“Có nhân mới có quả, mà người vô tâm, nếu từ đầu không gieo mầm thù hận, lúc kết quả cũng không phải là xấu.” Năm trước tới đây, ta còn chưa nghĩ cẩn thận đạo lý này.” Vong Ưu trả lời.

Tiêu Nhược Phong vẫn cau mày: “Nhưng nếu có người cố ý gieo nhân quả này thì sao?”

“Khi rời khỏi phụ thân, Vô Tâm mới năm tuổi, nhưng những năm tháng sau này người bầu bạn với nó là lão hòa thượng ta.” Vong Ưu khẽ mỉm cười.

“Đại sư thay đổi rồi.” Tiêu Nhược Phong đột nhiên mỉm cười, vẻ u sầu trên trán cũng tiêu tan.

Vong Ưu mỉm cười: “Ồ? Nghĩa là sao?”

“Trước kia có lẽ đại sư chỉ coi Vô Tâm là một đệ tử của mình, nhưng bây giờ đại sư đã coi Vô Tâm là con trai của

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip