ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Ám Hà Truyện

Chương 153. Màn 10 - Tiểu Thử 7

Chương 153: Màn 10 - Tiểu Thử 7

Tô Mộ Vũ thúc ngựa phóng như điên về phía trước, dọc đường qua ba cửa ải, cảnh vệ ở ba cửa ải này không làm khó dễ hắn, nhìn Vô Song Lệnh rồi cho hắn đi.

Còn ở cửa ải đầu tiên, Lô Ngọc Địch nhìn trường thương tan thành từng mảnh dưới đất, chìm vào trầm tư. Những người xung quanh còn tưởng hắn vừa đại bại, trong lòng bị đả kích rất lớn; có người đi tới định an ủi hắn nhưng Lô Ngọc Địch vung tay, trầm giọng nói: “Đừng quấy nhiễu ta.”

Những người khác đành phải lùi lại, để mặc Lô Ngọc Địch ngây ngốc tại đó.

“Năm xưa từng tham gia trận chiến Ma giáo đông chinh, còn có thể kề vai chiến đấu với Thương Tiên, hơn nữa nhìn vài lần mà sử dụng được tận mười ba thức...” Ánh mắt Lô Ngọc Địch càng ngày càng sắc bén...” Cuối cùng hắn đột nhiên ngẩng đầu: “Truyền lệnh cho các cửa ải phía dưới, ngăn cản người kia, không tiếc mọi giá. Ngươi, ngươi, đi theo đường của đệ tử, tới Giảng Võ đường, nhờ Kiếm trưởng lão phái Vấn Tứ Kiếm ra khỏi thành đối địch.”

Đường của đệ tử là con đường nhỏ mà chỉ đệ tử dòng chính trong Vô Song thành mới được đi, dẫn thẳng tới Vô Song thành, nhanh hơn gấp đôi so với đường lớn mà mọi người hay đi. Tuy đệ tử kia không biết vì sao Lô Ngọc Địch lại đột nhiên căng thẳng như vậy, nhưng thấy sắc mặt Lô Ngọc Địch như vậy, hắn cũng không dám chậm trễ, vội vàng xoay người lên người phi thẳng ra ngoài.

“Vấn Tứ Kiếm. Đại sư huynh...” Một đệ tử đi tới hỏi: “Thế có khoa trương quá không?”

“Khoa trương? Ta chỉ hận quyền hành của mình chỉ đến thế, nếu không đã bảo Kiếm trưởng lão đích thân rời thành!” Lô Ngọc Địch hung hăng nói.

Tô Mộ Vũ thúc ngựa phóng như bay, chính là vì hắn biết vừa rồi Lô Ngọc Địch chỉ bị mình chấn nhiếp nhất thời, một khi chấn động trong lòng qua đi, Lô Ngọc Địch sẽ nhận ra thân phận của mình không đúng, đến lúc đó muốn chạy tới Vô Song thành cũng không phải chuyện dễ dàng.

Còn sau khi Lô Ngọc Địch ra lệnh chặn đường, cảnh vệ đi tới đài cao bên mé, vung gậy gỗ bắt gầu gõ trống “tùng tùng tùng”. Tiếng trống như sấm, vang vọng tới những cửa ải tiếp theo, cảnh vệ ở đó nghe được lập tức biến sắc, cũng đi lên đài, gõ trống của cửa ải kế tiếp. Cứ thế từng trạm từng trạm truyền tin, khi Tô Mộ Vũ đi tới cửa ải thứ năm, cảnh vệ đang định cho qua lại đột nhiên ngẩng đầu, khẽ nhíu mày: “Âm thanh này.”

“Là tiếng trống trận.” Cảnh vệ bên cạnh nhắc nhở, hai người nhìn nhau một cái rồi đột nhiên lùi lại một bước, rút trường kiếm bên hông ra, chỉ vào Tô Mộ Vũ và những người khác đang đợi đi qua: “Lùi lại phía sau! Tất cả lùi lại cho ta!”

Vô Song thành, Giảng Võ đường.

Ông lão mặc trường bào màu xám nằm trên ghế dài trong sân uống trà, nhìn các kiếm khách trẻ tuổi cường tráng đang đấu luyện trong sân, hắn ngáp một cái: “La Các, kiếm phong thấp xuống ba tấc, xuất kiếm chậm hai phần.”

Ông lão vừa dứt lời, trường kiếm của một kiếm khách đã bị đánh bay. Kiếm khách đang đấu luyện với người này chính là La Các, hắn cao hứng vung kiếm nói: “Cám ơn sư phụ.”

Ông lão kia thổi hơi nóng trên chén trà: “Lần sau hắn sẽ không xuất kiếm như vậy, lời hướng dẫn vừa rồi sẽ không còn tác dụng. Ngươi phải nghĩ xem vì sao vừa rồi hắn lại xuất kiếm như vậy? Kiếm đạo chia ra thuật và pháp, ngươi quá theo đuổi thuật, dễ lâm vào khổ chiến.”

“Đệ tử

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip