Chương 155: Màn 10 - Tiểu Thử 9
“Vấn Tứ Kiếm ra tay cả rồi.” Lô Ngọc Địch ngồi trong đình nghỉ chân, thần sắc đã thong dong điềm đạm trở lại.
Đệ tử tới báo tin chạy về, toàn thân đầy mồ hôi, giờ phút này đang ngồi xuống uống một chén trà lớn rồi mới mở miệng nói: “Ta tận mắt chứng kiến, Kiếm trưởng lão nghe thấy người tới dùng thương pháp Kinh Long biến là lập tức phái Vấn Tứ Kiếm xuất phát.”
“Thế thì được.” Lô Ngọc Địch hài lòng gật đầu.
“Nghe nói Vấn Tứ Kiếm nhận được chân truyền của Kiêm trưởng lão, bọn họ ra tay chắc chắn sẽ thắng được cái gã đeo mặt nạ kia.” Bên cạnh có người lên tiếng hưởng ứng.
“Thắng cái rắm!” Lô Ngọc Địch mắng: “Bốn tên rác rưởi ấy á? Ta nhổ vào.”
“Hả?” Mọi người khó hiểu.
Lô Ngọc Địch cười lạnh một tiếng: “Bốn tên rác rưởi đó mạnh được đến đâu, người vừa rồi mạnh đến mức nào? Người đó là kiếm khách mà tiện tay vung thương thôi đã khiến thanh trường thương của ta bị chấn động tới chia năm xẻ bảy, đó là cảnh giới gì? Đó là cao thủ nhất đẳng, Vấn Tứ Kiếm có xách giày cho hắn cũng không xứng.”
“Thế vì sao lại bảo họ đi?” Có người hỏi.
Lô Ngọc Địch vuốt cằm, nói đầy ẩn ý: “Nếu chỉ là ta thua thôi thì đám người Giảng Võ đường lại bày trò, lôi ra sỉ nhục sư phụ ta. Nhưng Vấn Tứ Kiếm cùng ra tay mà còn thất bại thảm hại... thế thì kẻ chịu nhục lại là chúng. Mà một khi chúng thua, Kiếm trưởng lão cũng sẽ ra tay.”
“Hóa ra mục đích cuối cùng của đại sư huynh là để Kiếm trưởng lão ngăn cản người nọ.” Mọi người lúc này mới hiểu ra.
Lô Ngọc Địch gật đầu, tiếp đó lại lắc đầu; “Kiếm trưởng lão có thắng được không?”
Bên ngoài Vô Song thành, Tô Mộ Vũ tra lại nửa thanh kiếm, giơ tay phải ra đè lên khoái kiếm của La Các: “Trong bốn người các ngươi, kiếm của ngươi yếu nhất.”
“Ngươi nói cái gì?” La Các nổi giận.
“Ngươi theo đuổi tốc độ tuyệt đối, nếu khoái kiếm của ngươi đấu với đối thủ lực lượng kém ngươi hay ngang bằng ngươi thì đúng là có sức uy hiếp. Nhưng đối với người có kiếm đạo vượt xa ngươi, cho dù thi triển một trăm thức không có sức uy hiếp cũng không hữu hiệu bằng một chiêu kiếm có sức uy hiếp.” Tô Mộ Vũ lật tay, đoạt lấy trường kiếm trong tay La Các, trường kiếm múa lượn, không ngờ lại thi triển khoái kiếm còn hoa mắt hơn cả La Các, tốc độ nhanh hơn mấy lần. Ba người còn lại không phải đối thủ, dồn dập né tránh.
La Các nhìn tới mức biến sắc: “Không thể nào, chuyện này không thể nào...”
“Kiếm của ngươi là uy hiếp lớn nhất trong ba người, mỏng như cánh ve, ra tay không tiếng động, là kiếm của thích khách, nhưng nó thích hợp xuất kiếm trong ban đêm, giết người trong vô hình.” Tô Mộ Vũ giơ hai ngón tay, trực tiếp kẹp lấy lưỡi kiếm mỏng manh kia, tiếp đó cánh tay gập lại, bẻ gãy mũi kiếm, ném sang phía Giả Trú.
Giả Trú vội vàng cầm kiếm lui lại về phía sau, mũi kiếm kia xẹt qua mặt hắn, lưu lại một vết máu. Vừa rồi Tô Mộ Vũ đã lưu thủ, nếu hắn muốn giết người, giờ phút này Giả Trú đã là một thi thể.
Tô Mộ Vũ lại quay người, tránh khỏi đòn chém từ trọng kiếm của Diệp Vô Tụ, sau đó nhẹ nhàng nhảy lên, giẫm lên thân kiếm: “Trọng kiếm như vậy, trong vòng ba mươi chiêu không thể đoạt mạng đối thủ thì sẽ kiệt sức, chiêu sau không bằng chiêu trước. Khi mới ra tay ngươi là mạnh nhất, giờ là yếu nhất. Nếu đánh tiếp, không cần ta đoạt
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền