ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Ám Hà Truyện

Chương 157. Màn 10 - Tiểu Thử 11

Chương 157: Màn 10 - Tiểu Thử 11

Kiếm trưởng lão cầm kiếm nhanh chóng lui lại, múa Thanh Minh cổ kiếm trong tay lên, đánh văng những luồng kiếm khí phản ngược kia đi. Lão cười ha hả nói: “Tụ lý tàng phong, xuân phong đắc ý. Năm xưa phụ thân ngươi ngông nghênh là vậy, sao ngươi sử dụng lại mang đầy cầm cố. Xuân phong ở đâu? Sao lại đắc ý?”

Ống tay áo Tô Mộ Vũ lập tức bị xé rách, hắn cắn chặt răng nhìn trường kiếm cắm dưới đất nhưng vẫn không rút kiếm. Tô Mộ Vũ gầm lên một tiếng, vung tay: “Kiếm khí, Hưởng Kinh Lôi!”

Một âm thanh như tiếng sấm vang lên, chỉ thấy Tô Mộ Vũ giơ ngón tay chém ra một luồng kiếm khí cuốn theo gió cát đầy đất, đánh về phía Kiếm trưởng lão.

“Hay cho một chiêu Kiếm Khí Hưởng Kinh Lôi.” Kiếm trưởng lão cầm kiếm chém mạnh: “Ngươi định không rút kiếm mà thắng ta, ta sẽ cho ngươi không có cơ hội rút kiếm!”

Phía sau núi của Vô Song thành.

Một ông lão đã gần tuổi cổ lai hi từ trong Kiếm Lư đi ra, ông lão nhìn về phía xa, khẽ nhíu mày: “Kiếm khí thật cường đại.”

Lúc này kiếm khách áo đen cũng chạy tới ven hồ, thấy ông lão đứng đó, vội vàng hành lễ: “Lão thành chủ.”

“Có khách đến?” Ông lão hỏi.

“Cầm kiếm đến.” Kiếm khách áo đen trả lời.

Ông lão gật đầu: “Khách từ phương nào?”

Kiếm khách áo đen trầm giọng nói: “Thiên Hạ Vô Kiếm.”

“Thiên Hạ Vô Kiếm?” Ông lão sửng sốt, tiếp đó trầm ngâm một hồi, chậm rãi nói: “Bọn họ vẫn còn người sống sót à?”

“Tự xưng là thiếu thành chủ của Vô Kiếm thành, Trác Nguyệt An.” Kiếm khách áo đen trả lời.

“Đứa bé ấy à...” Ông lão nói đầy ẩn ý: “Không ngờ nó vẫn còn sống.”

“Kiếm trưởng lão đã tới ứng chiến.” Kiếm khách áo đen tiếp tục nói: “Trưởng lão bảo ta tới đây báo cho lão thành chủ một tiếng.”

“Kiếm Sơn Nhạc.” Ông lão kia lại ngẩng đầu lên nhìn phương xa: “Không ngăn được thanh kiếm này.”

“Sư phụ, sét đánh kìa.” Trên đường chạy tới cửa thành, Vô Song che lỗ tai, nhắc nhở: “Trời sắp mưa rồi, nên lấy một cây dù thôi.”

“Sét đánh? Đó là kiếm khí?” Tống Yến Hồi bất đắc dĩ nói: “Luồng kiếm khí này nổ vang như sấm sét, rốt cuộc là ai tới? Chẳng lẽ là... không phải xưa nay kiếm của cô ấy luôn lạnh lẽo âm hàn, sẽ không có khí thế hung hăng như vậy. Chẳng lẽ là kiếm khách ở Lôi môn?”

“Sư phụ lẩm bẩm gì vậy?” Vô Song tò mò hỏi.

“Chỉ cần không liên quan tới Tuyết Nguyệt Thành là được.” Tống Yến Hồi vẫn lẩm bẩm.

“Sư phụ? Sư phụ?” Vô Song lay eo Tống Yến Hồi: “Người nói gì thế?”

“Không có gì.” Trong lúc trò chuyện Tống Yến Hồi đã dẫn Vô Song tới cửa thành. Hắn cúi đầu nhìn xuống, chỉ thấy một người đeo mặt mạ đeo dù sau lưng, nhìn dáng vẻ chắc là một nam tử trẻ tuổi. Hắn lập tức thở phào một tiếng, nhưng khi quay đầu lại nhìn Kiếm trưởng lão lại thấy dáng vẻ vị trưởng lão đã rất chật vật, y phục rách nát, trên người có vết máu bầm, cánh tay cầm Thanh Minh cổ kiếm cũng run run.

Tô Mộ Vũ lạnh nhạt nói: “Ngươi thua rồi.’

Kiếm trưởng lão cắn răng nói: “Cho dù là phụ thân của ngươi năm xưa, nếu đứng đây cũng chẳng dám nói năng với ta như vậy!”

Đây là lần thứ mấy ngươi nhắc tới phụ thân ta?” Tô Mộ Vũ ngẩng đầu lên: “Lần thứ ba? Ta rất muốn biết, rốt cuộc ngươi có tư cách gì mà nhắc tới ông ấy?”

Kiếm trưởng lão hoàn toàn không còn khí độ và uy nghiêm lúc vừa rồi, lão vốn tưởng thực lực của mình hơn xa một tiểu

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip