Chương 161: Màn 10 - Tiểu Thử 15
Ngọc Như Ý bay thẳng xuống, Tô Mộ Vũ liếc mắt nhìn sang, Tế Vũ kiếm trong tay vội vàng thu lại, va chạm với Ngọc Như Ý kia.
“Kiếm khí thật thuần túy.”
Tô Mộ Vũ thầm kinh ngạc, kiếm khí kéo theo thanh Ngọc Như Ý này tuy không mạnh nhưng lại cực kỳ thuần túy. Nó như một thanh bảo kiếm vừa chế tạo, trắng tinh không tì vết, không chút tạp chất. Ngọc Như Ý kia bị hắn chặn lại, bèn bay lên cửa thành Vô Song thành.
Vô Song vội vàng đẩy kiếm hạp đến, cho Ngọc Như Ý vào trong kiếm hạp, kiếm hạp khép lại. Vô Song thở dài nói: “Sao kiếm hạp này còn tự ý hành động nữa?’
Tống Yến Hồi ở bên cạnh thấy vậy cũng kinh hãi, vừa rồi không phải kiếm hạp tự ý hành động mà là Vô Song lơ đãng phát động Vô Song Kiếm Hạp. Nhưng hai hôm nay mình mới dạy Vô Song một số tâm pháp nội công cơ bản, sao nó đã có năng lực như vậy? Hắn vội vàng cúi đầu quan sát, xem xem thanh Ngọc Như Ý vừa rồi có thay đổi được chiến cuộc không?
Chỉ thấy thân hình Lưu Vân Khởi ngửa về phía sau, ngã xuống trong vũng máu.
Tô Mộ Vũ cắm thanh Tế Vũ kiếm xuống đất. Vừa rồi Ngọc Như Ý đã ngăn cản hắn không thể trực tiếp đoạt mạng Lưu Vân Khởi, nhưng không thay đổi được kết cục hắn phá “Thừa Kiếm Thượng Cửu Thiên” của Lưu Vân Khởi.
Hắn nhẹ nhàng vung tay, mười bảy lưỡi kiếm bay tới bên cạnh hắn, hắn kéo chúng lại gần, buộc mười bảy lưỡi kiếm vào hông mình.
“Là hắn, quả nhiên là hắn!” Tống Yến Hồi từng thấy động tác tương tự, giờ phút này hắn tin nghi vấn của mình không sai. Hắn tung người nhảy xuống, cầm kiếm ngăn trước mặt Lưu Vân Khởi.
Tô Mộ Vũ không hề để ý, lại giơ tay kéo Hạc Vũ kiếm lại, giơ tay áo phủi bụi rồi cắm vào trong vỏ, tiếp đó nói: “Giờ sát khí của ta đã tiêu tan, kiếm thế không còn, nếu ngươi rút kiếm với ta, ta thua chắc.”
Tống Yến Hồi lắc đầu nói: “Ta hiểu, ta sẽ không nhân lúc cháy nhà mà hôi của, ta chỉ hy vọng ngươi có thể lưu lại tính mạng cho sư phụ ta!”
“Lưu lại tính mạng cho sư phụ ngươi?” Tô Mộ Vũ giọng điệu bình tĩnh: “Nhưng năm xưa khi sư phụ ngươi giết chết mọi người trong Vô Kiếm thành ta, có bao giờ nghĩ tới lưu lại tính mạng cho bọn họ?”
Tống Yến Hồi khẽ thở dài: “Hành động của sư phụ năm xưa là không thể tha thứ, nhưng ta là đồ đệ, cũng không thể trơ mắt nhìn người chết trước mặt ta. Hy vọng Trác công tử hiểu cho.”
“Hắn không sống được bao lâu.” Tô Mộ Vũ quay người nói: “Vừa rồi kiếm tâm của hắn đã bị ta phá hủy, kinh mạch trên người cũng bị ta cắt đứt, đã không cách nào cầm kiếm lên. Mà người như hắn, mất tư cách làm kiếm khách thì cách cái chết cũng chẳng xa.”
Tống Yến Hồi nhìn thoáng qua Lưu Vân Khởi sau lưng, cánh tay Lưu Vân Khởi vẫn đang nắm lấy chuôi thanh Thương Long Nha nhưng không thể giơ nó lên nổi. Hắn hạ giọng nói: “Đa tạ Trác công tử.”
“Thật ra chúng ta từng gặp mặt.” Tô Mộ Vũ đột nhiên nói.
Tống Yến Hồi ngạc nhiên, hắn không ngờ Tô Mộ Vũ lại tự thừa nhận thân phận như vậy, bèn gật đầu nói: “Đúng vậy, năm xưa chung tay ngăn chặn Ma giáo, ta từng được thấy kiếm pháp của công tử.”
“Ta rất tán thưởng ngươi.” Tô Mộ Vũ chậm rãi nói: “Ngươi và sư phụ ngươi không giống nhau, trong kiếm pháp của ngươi không mang lệ khí quá nặng, chẳng qua phải gánh vách quá nhiều thứ nặng
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền