Chương 180: Màn 11 - Đại Thử 15
“Sở Hà, hôm nay mới chỉ chơi cờ, còn chưa luyện kiếm đâu đấy.” Tiêu Nhược Phong đột nhiên nói.
Tiêu Sở Hà gãi đầu: “Được rồi.”
Cậu bất đắc dĩ đứng dậy, cầm thanh kiếm bên bàn, đi vào trong sân. Cậu cũng biết Tiêu Nhược Phong cố tình bảo mình rời khỏi, nhưng cậu không để ý, chuyện mà bọn họ đang bàn, cậu cũng không tò mò lắm.
Đợi Tiêu Sở Hà đi khỏi, Cơ Nhược Phong mới ngồi xuống trước mặt Tiêu Nhược Phong: “Ài, ta một lòng vì nước vì dân, đồ đệ ta lại là ông cụ non.”
Tiêu Nhược Phong mỉm cười, rót một chén trà cho Cơ Nhược Phong: “Những Kiếm Tiên đó là ngươi đưa tới à?”
“Đâu có, ta chỉ mời bọn họ tới xem tỷ thí, ai mà tưởng tượng được vừa đúng dịp Tứ Hoài thành xảy ra biến cố.” Cơ Nhược Phong nhún vai nói: “Ta có biết gì đâu.”
“Rõ ràng là ngươi đã tính trước, bên đại hoàng tử sẽ nhân cơ hội lần này khống chế hoàn toàn Vô Song thành. Cho nên ngươi mới cố ý dụ dỗ Kiếm Tiên tới, quấy nhiễu một phen.” Tiêu Nhược Phong thổi hơi nóng trên chén trà; “Lần này ngươi phái ai tới?”
“Vương gia nói đùa rồi, vị quan trọng nhất lần này chính là ta phái tới.” Cơ Nhược Phong như cười như không nói.
Tiêu Nhược Phong khẽ nhíu mày: “Trác Nguyệt An?”
“Tô Mộ Vũ.” Cơ Nhược Phong sửa lời Tiêu Nhược Phong.
Tiêu Nhược Phong cười nói: “Giọng điệu của ngươi càng lúc càng ngông nghênh rồi, bây giờ Ám Hà cũng do Bách Hiểu Đường điều khiển?”
“Vạn sự trên thế gian đều có mối liên hệ của mình.” Cơ Nhược Phong ngạo nghễ nói: “Còn ta là một cơn gió, không đâu không có mặt.”
Tứ Hoài thành, Trường Sinh môn.
Tô Xương Hà nhẹ nhàng vẫy tay, ném con dao găm đã nứt lưỡi xuống đất: “Lần đầu tiên đánh nhau với người dùng rìu.”
Điển Diệp cầm rìu vàng trong tay, thở hổn hển từng hơi một: “Ám Hà đại gia trưởng, quả nhiên danh bất hư truyền.”
“Ám Hà chúng ta am hiểu nhất là đâm đao sau lưng người ta.” Tô Xương Hà liếm mối: “Quyết đấu quang minh chính đại như vậy không phải sở trường của chúng ta.”
Bạch Hạc Hoài vuốt ve châm bạc trong tay áo, không biết Tô Xương Hà đang làm cái quỷ gì. Rõ ràng trong đợt giao chiến vừa rồi hắn không dùng toàn lực.
Tô Triết chậm rãi hút thuốc, nghe tiếng ngựa hí ngoài sân, vòng vàng trên phật trượng vang lên leng keng.
Tô Mộ Vũ đột nhiên ngẩng đầu lên, nhìn theo hướng đông nam: “Có kiếm tới đây.”
“Ồ? Kiếm gì?” Tô Xương Hà hỏi.
“Một thanh kiếm phủ kín bụi, muốn gột bụi lao ra.” Tô Mộ Vũ khẽ cúi người, đặt tay lên chuôi kiếm.
Ở phía xa, Kiếm Vô Địch lao về phía Trường Sinh môn với tốc độ càng nhanh chóng, Hạo Nguyệt Quân dần dần không theo kịp, nôn nóng hô to: “Kiếm tiên sinh, đừng vội.”
Nhưng Kiếm Vô Địch đâu thèm để ý tới hắn nữa, con ngươi của hắn đã đỏ bừng, mấy thanh kiếm bên hông như không chờ nổi muốn rời vỏ lao ra.
“Kiếm tiên sinh!” Hạo Nguyệt Quân lại hô to, tiếp đó hắn cảm thấy dưới chân có một luồng lực lượng trói chặt lấy. Hắn quát khẽ: “Ai?”
“Xuống!” Chỉ nghe một tiếng quát chói tai vang lên, Hạo Nguyệt Quân đã bị kéo xuống quán trọ bên dưới, rơi vào trong phòng.
Hạo Nguyệt Quân không nhịn được rùng mình một cái, rõ ràng đang là tiết Đại Thử, bên ngoài chỉ đi vài bước là mồ hôi đầy đầu, nhưng trong phòng này lại giá rét như tròi đông tháng chạp, lạnh lẽo tới run người.
“Ai?” Hạo Nguyệt Quân vội vàng rút binh khí ra, ngẩng đầu lên. Chỉ thấy một kiếm khách đội nón che đang
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền