ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Ám Hà Truyện

Chương 183. Màn 11 - Đại Thử 18

Chương 183: Màn 11 - Đại Thử 18

Tạ Tuyên cao giọng hét lớn, tiếng hét nhanh chóng vọng tới Trường Sinh môn.

Bạch Hạc Hoài vui mừng ngẩng đầu lên: “Là Tạ tiên sinh.”

“Giúp thì giúp, còn hô với chả hò, đến lúc này rồi còn quan tâm lễ tiết Nho đạo cái gì? Bắn lén đả thương người, làm thịt cái gã họ Kiếm này có phải tốt biết bao không?” Tô Xương Hà oán hận nói.

Những thanh phi kiếm đó lần lướt trút xuống, Kiếm Vô Địch chém trường kiếm trong tay, đánh văng từng thanh ra, nhưng cứ đỡ một kiếm là ánh kim trong mắt hắn ảm đạm hơn một chút. Tới khi kiếm rơi đầy trong sân, hắn đã hoàn toàn không còn dáng vẻ bễ nghễ vô địch thiên hạ như vừa rồi, ngược lại thở hổn hển nặng nề, đáng vẻ chật vật.

Ở cửa thành xa xa, Tạ Tuyên cũng mệt tới mức thở hồng hộc, hắn lau mồ hôi trên trán: “Mệt quá.”

“Không ngờ ngươi cũng có lúc chật vật như vậy, trong sách không dạy ngươi thoát khỏi vòng vây ra sao à?” Một kiếm khách đội nón che xuất hiện trước mặt hắn.

“Lý Hàn Y?” Tạ Tuyên ngạc nhiên. “Ngươi không bị hoa độc bao vây à?”

Lý Hàn Y cười lạnh nói: “Đã xưng là Kiếm Tiên mà còn bị chút hoa độc nhỏ nhoi đó bao vây, đúng là nực cười.”

Tạ Tuyên gãi đầu: “Đúng là nực cười thật. Chẳng hay nhị thành chủ thoát vây ra sao? Dạy cho ca ca với.”

“Đương nhiên là vì có thuốc giải.” Lý Hàn Y nói đầy ẩn ý.

“Hả?” Tạ Tuyên ngạc nhiên: “Tam thành chủ cho ngươi à?”

“Đương nhiên là không.” Lý Hàn Y vung tay, một bóng người thê thảm trong góc bị cô kéo tới. Hạo Nguyệt Quân chật vật bò từ dưới đất dậy: “Tuyết Nguyệt Kiếm Tiên, ngươi là nhị thành chủ của Tuyết Nguyệt thành, sao lại hành xử tàn bạo thô lỗ như vậy, ta...”

“Đưa thêm thuốc giải ra đây!” Lý Hàn Y đá hắn một cái.

“Lần này là cứu ai?” Hạo Nguyệt Quân mắng: “Thuốc giải hoa độc này quý giá lắm đấy, không phải để ngươi làm từ thiện đâu!”

“Để cứu ta.” Tạ Tuyên khẽ cúi người, thần thái cung kính.

Hạo Nguyệt Quân thấy người này ăn mặc theo kiểu thư sinh, trông hết sức nho nhã, trong lòng nhẹ nhàng hơn: “Ngươi là ai?”

“Tạ Tuyên.” Tạ Tuyên lễ phép trả lời.

“Á.” Hạo Nguyệt Quân chỉ cảm thấy chân cẳng mềm nhũn, thiếu chút nữa quỳ xuống.

“Còn thuốc giải không?” Lý Hàn Y hỏi.

“Có có.” Hạo Nguyệt Quân Tô Mộ Vũ lấy từ trong lòng ra một bình thuốc, giơ tay đưa cho Tạ Tuyên.

“Đa tại vị huynh đài này.” Tô Triết nhận bình thuốc, đổ ra một viên thuốc, nuốt vào rồi thở phào nhẹ nhõm, cười nói: “Ta thấy bên kia có chuyện nay, nhị thành chủ có muốn theo ta tới xem không?”

“Không đi. Vừa rồi dọc đường gặp phải mấy tên đáng ghét.” Lý Hàn Y nhíu mày nói.

“Ồ? Còn người không bị hạ độc à?” Tạ Tuyên nghi hoặc: “Là những ai?’

“Tuy không bị hạ độc nhưng cũng không di chuyển được. Là người của Bách Hiểu Đường, bọn họ nhờ ta làm một chuyện.” Giọng nói của Lý Hàn Y thoáng vẻ tức giận: “Ta ghét nhất là mấy chuyện này, nhưng chẳng có cách nào, mẹ ta và hắn đều là người trong Tứ Thủ Hộ, mẹ bảo ta giúp hắn, ta chỉ có thể làm theo.’

“Hóa ra là thế. Xem ra Cơ Nhược Phong gọi chúng ta tới đây không phải để xem trò hay mà là ẩn giấu tâm tư riêng. Nhưng...” Tạ Tuyên phất ống tay áo: “... liên quan gì tới ta?”

“Độc của ngươi là ta giải giúp, ta có ơn với ngươi, ngươi phải giúp ta. Ít nhất ta cảm thấy đống sách thánh hiền mà ngươi đọc có nói như vậy.” Lý Hàn Y nhún

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip