Chương 188: Màn 12 - Lập Thu 1
Loạn nha đề tán ngọc bình không, nhất chẩm tân lương nhất phiến phong.
Thụy khởi thu thanh vô mịch xử, mãn giai ngô diệp nguyệt minh trung.
--------------------
Nam An thành.
Ánh nắng rực rỡ.
Triêu Triều Nhan đứng ở cửa, ngẩng đầu nhìn trời quang không một áng mây, cười nói: “Hôm nay Lập Thu, ánh nắng rực rỡ, chắc gia viên có mùa bội thu.”
“Còn có cách nói như vậy ư?” Tô Mộ Vũ đi tới bên cạnh Triêu Triều Nhan.
Triêu Triều Nhan gật đầu: “Đúng vậy đúng vậy. Vũ ca chưa từng làm việc đồng áng nên không hiểu đâu, ngày Lập Thu này nếu không khí trong lành, người nhà nông đều rất vui mừng.”
Tô Mộ Vũ lắc đầu: “Đúng là ta không biết, ta chỉ biết Lập Thu ăn cà...”
“Ăn cà?” Triêu Triều Nhan nghi hoặc.
“Ăn cà.” Tô Mộ Vũ gật đầu rất nghiêm túc: “Ta mua về rồi này.”
“Tươi à?” Triêu Triều Nhan lại hỏi.
Tô Mộ Vũ vẫn gật đầu: “Còn tươi.”
“Sư phụ!” Triêu Triều Nhan hô to.
“Tới đây.” Bạch Hạc Hoài đẩy cửa bước ra, gương mặt còn chưa tỉnh ngủ, nhìn hai người trong sân ngáp dài một cái: “Sao?”
“Cứu... cứu mạng.” Triêu Triều Nhan mặt mày cay đắng.
“Hả?” Bạch Hạc Hoài đầu tiên ngạc nhiên, tiếp đó bắt đầu nhìn khắp sân, cuối cùng phát hiện một cây gậy gỗ ở trong góc, nhanh chóng chạy tới nhấc cây gậy lên: “Tô Mộ Vũ, có phải ngươi lại định làm cơm không?”
Tô Mộ Vũ cười xấu hổ: “Đây chẳng phải tập tục Lập Thu à?”
“Tập tục? Tập tục gì?” Bạch Hạc Hoài nghi hoặc.
“Lập Thu ăn cà!” Tô Mộ Vũ trả lời.
“Ta cho ngươi ăn gậy bây giờ!” Bạch Hạc Hoài giơ gậy lên đánh về phía Tô Mộ Vũ.
Từ khi Tô Mộ Vũ hỏi kiếm Vô Song thành tới giờ đã qua hơn mười ngày. Tô Mộ Vũ và Bạch Hạc Hoài, Triêu Triều Nhan và Tô Triết lại trở về Nam An thành, Tô Xương Hà thì về Ám Hà. Hạc Vũ dược trang lại mở cửa, Tô Mộ Vũ cũng nghiên cứu nấu nướng trở lại.
Cứ như chuyện hỏi kiếm Vô Song thành chỉ là một giấc mộng, chưa bao giờ xảy ra.
“Ài, nếu Xương Hà đại ca ở đây thì tốt biết mấy, có thể ra quán ăn.” Triêu Triều Nhan cảm khái một câu.
Bạch Hạc Hoài nghe xong càng bất đắc dĩ, có lẽ Tô Xương Hà cũng không tưởng tượng nổi lại có một cô nương nhung nhớ hắn vì có thể theo hắn đi ăn hàng.”
Ám Hà, Tinh Lạc Nguyệt Ảnh các.
Tô Xương Hà ngồi ngay ngắn trên chiếc ghế bên trên, cúi người nghe người dưới báo cáo một số chuyện trong giang hồ gần đây. Hiện tại Ám Hà từ từ biến mất trên giang hồ, không nhận bất cứ đơn giết người nào nhưng vẫn chú ý mọi chuyện lớn trên giang hồ. Tô Mộ Vũ có thể ở lại Nam An thành làm dược trang của hắn, nhưng Tô Xương Hà cuối cùng vẫn phải về nơi này.
“Tức là Đường Liên Nguyệt về tới Đường môn là không ra nữa?” Tô Xương Hà nghe xong vuốt ve chòm ria của mình.
Mộ Thanh Dương gật đầu: “Đúng vậy.”
“Hắn là Huyền Vũ Sứ, tuy không nhận chức quan nhưng có trách nhiệm bảo vệ Thiên Khải. Nhưng sau khi về Đường môn lại không ra ngoài nữa.” Tô Xương Hà mỉm cười: “Đúng là thú vị.”
Một cô gái áo tím đi từ trong góc ra, nói đầy ẩn ý: “Thế thì hắn trở về Đường môn làm gì?”
“Vũ Mặc.” Tô Xương Hà cười nói: “Tốt xấu gì cô cũng từng là một trong Mười Hai Con Giáp Chu Ảnh, kiềm chế cảm xúc bản thân một chút.”
Mộ Vũ Mặc vội vàng la lên: “Ta đâu có!”
“Ha ha ha ha! Đáng lẽ ngươi muốn tới Thiên Khải thành tìm hắn đúng không?” Tô Xương Hà chậm
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền