Chương 201: Màn 14 - Xử Thử 7
Mắt thấy làn khói độc màu đen sắp tới gần, cái bình sứ nhỏ mà Tô Mộ Vũ mang theo đột nhiên lắc lư. Hắn lấy bình sứ ra, mở nắp bình, con rắn xanh nhỏ thò đầu ra dò xét sau đó lè lưỡi, tung người nhảy từ trong bình ra. Nó lượn một vòng quanh Tô Mộ Vũ, vì vậy làn khói độc dừng lại cách Tô Mộ Vũ một trượng, không thể tiến thêm chút nào. Con rắn xanh làm xong lại bò tới chân Tô Mộ Vũ, dụi đầu vào chân hắn, như muốn được khích lệ.
“Hóa ra ngươi có năng lực như vậy.” Tô Mộ Vũ cúi người, giơ tay xoa đầu con rắn xanh.
Con rắn xanh nhỏ được khích lệ, ục ịch lượn vòng tại chỗ rồi bò lên bàn tay Tô Mộ Vũ, leo thẳng về phía bình sứ. Nó có vẻ khá mệt mỏi, chẳng bao lâu sau đã nhắm hai mắt lại, co mình trong bình không hề nhúc nhích. Tô Mộ Vũ cất bình sứ vào trong lòng, nhìn khói độc trước mặt, nhẹ nhàng xoay tròn cán dù.
Bên ngoài khói độc, Đường Linh Khôi vuốt ve một chuỗi ngọc, nói đầy ẩn ý: “Sương mù bách độc, phân hủy xương cốt, là một trong những độc trận. Lúc này đã không còn động tĩnh gì rồi. Ý chí của Ám Hà Chấp Tán Quỷ mạnh mẽ đến vậy sao? Gặp phải nỗi đau tan xương mà vẫn không có bất cứ phản ứng gì.”
Đường Linh La vận chân khí toàn thân, ánh mắt lóe lên ánh kim, hắn thấy rõ thân hình cầm dù trong làn khói độc vẫn không tổn thất tới một sợi tóc. Hắn cả kinh: “Sao lại như vậy?’
“Thấy gì?” Đường Linh Khôi nói.
“Hắn vẫn đứng đó, chẳng sao cả.” Đường Linh La lắc đầu: “Chẳng lẽ gia chủ Tô gia cũng am hiểu dùng độc?”
“Không thể nào, trong Ám Hà chỉ có Mộ gia là nghiên cứu độc thuật, sát thủ Tô gia một lòng rèn luyện kiếm thuật, sẽ không cho phép đi nghiên cứu độc thuật.” Đường Linh Khôi trầm giọng nói: “Chắc chắn còn có nguyên nhân khác.”
“Thưa phó chưởng sứ.” Một người áo đen đi tới nói.
Đường Linh Khôi quay đầu lại: “Chuyện gì?”
Người áo đen trầm giọng nói: “Tam Túc Kim Cáp mà ta nuôi vừa xao động, muốn thoát khỏi người ta. Chuyện như vậy chưa từng xảy ra.”
“Nếu đã xảy ra, mang ý nghĩa gì?” Đường Linh Khôi hỏi.
Người áo đen ngẩng đầu nói: “Nơi này, xuất hiện độc vương.”
“Độc vương?” Đường Linh Khôi nhìn sang Đường Linh La: “Trên đời này có mấy thứ được gọi là độc vương? Lại vừa vặn ở trên người Tô Mộ Vũ?”
Đường Linh La lạnh lùng nói: “Không phải khói độc của các ngươi bị chặn nên cố ý tìm cớ đấy chứ?”
“Chắc chắn không, Tam Túc Kim Cáp có phản ứng như vậy, chắc chắn có độc vương hiện thân ở đây.” Người áo đen vội vàng nói.
“Thế bây giờ khói độc không làm hắn bị thương, có còn cách gì không? Không thể để yên như vậy được.” Đường Linh Khôi nói.
Người áo đen gật đầu: “Nhưng hắn cũng không thể phá vòng vây chui ra, độc trận của chúng ta có thể nhốt hắn ít nhất ba canh giờ. Trong thời gian này chúng ta sẽ mau chóng tìm ra Mộ Thanh Dương, giết chết hắn.”
“Chúng ta vây khốn hắn ư?” Đường Linh Khôi cười lạnh: “Nhưng ta không cảm thấy như vậy.”
Trong núi sâu, Mộ Thanh Dương đang cố gắng tìm kiếm đường ra, đột nhiên hắn phát hiện một con chim sẻ đang bay lượn trên không trung lại rơi thẳng xuống chân hắn. Hắn cúi đầu quan sát, không khỏi kinh ngạc: “Cái lũ Đường môn này điên rồi à? Thế này là định hạ độc giết cả núi hay sao? Mộ Thanh Dương ta có đáng để bọn họ gây chuyện lớn tới vậy không?”
“Hắn
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền