Chương 212: Màn 15 - Bạch Lộ 3
Trong Đường môn, lễ tang của Đường nhị lão gia đang được tiến hành, khách khứa tới viếng đặt đồ lễ xuống, tới làm lễ rồi được bố trí vào trong đại sảnh bên cạnh để nghỉ ngơi, bên ngoài đại sảnh là vài đệ tử Đường môn phụ trách canh gác.
“Bọn họ gác ở đấy có vẻ không giống bảo vệ an toàn cho chúng ta mà là đề phòng người bên trong đi ra.” Một thiếu phụ xinh đẹp ngồi trong góc hạ giọng nói.
Ngồi bên cạnh thiếu phụ này là một thư sinh trung niên, hắn đột nhiên đứng lên, sau đó ánh mắt của tất cả các đệ tử Đường môn đều tập trung vào người hắn.
“Xem ra đúng là như vậy.” Thư sinh trung niên điềm nhiên nói một câu, tiếp đó đi ra cửa, thiếu phụ xinh đẹp kia cũng bám theo.
“Đây là viện trưởng của Tây Hành thư viện và phu nhân của hắn.” Một đệ tử Đường môn ngoài cửa hạ giọng nói, đệ tử Đường môn đứng trước hắn lập tức mc , cúi người nói: “Chào Trần Hành viện trưởng, xin hỏi viện trưởng định đi dâu?”
Trần Hành khẽ nhíu mày: “Sao nào? Ta đi đâu cũng phải nói với ngươi à?”
Đệ tử Đường môn kia lắc đầu nói: “Trong Đường môn có vô số cơ quan trận pháp, nếu khách khứa đi lại một mình e là sẽ có nguy hiểm, cho nên tiên sinh muốn đi đâu, muốn làm gì, xin cứ nói cho chúng ta.’
“Người có ba việc gấp, chúng ta ngồi đây uống trà đã nửa canh giờ rồi, đương nhiên là không ngồi nổi nữa.” Thiếu phụ xinh đẹp đi tới bên cạnh thư sinh trung niên, nói đầy ẩn ý.
Đệ tử Đường môn lập tức cúi đầu nói: “Thế thì để ta dẫn tiên sinh và phu nhân đi.”
Thiếu phụ xinh đẹp che miệng cười: “Đúng là thú vị.” Cô nhướn mày với đệ tử Đường môn kia, đệ tử kia mày mày đỏ ửng, lập tức quay người nhanh chóng bước đi. Thiếu phụ xinh đẹp và thư sinh trung niên nhìn nhau, tiếp đó cũng đi ra ngoài.
Người nọ dẫn hai người ra cửa, chậm rãi rẽ vào một con đường, tiếp đó lại cảm thấy trên cổ đau nhói. Hắn đau tới mức cắn răng, nhưng cơn đau này chỉ trong thoáng chốc rồi qua. Hắn giơ tay vỗ một cái, tiếp đó mở lòng bàn tay ra xem: “Con nhện?”
“Đúng vậy, đây là Văn Hỏa chu, cắn một cái là ngủ một giấc thật say. Yên tâm đi, ta không giết ngươi.” Thiếu phụ xinh đẹp vỗ nhẹ lên vai đệ tử Đường môn, đệ tử Đường môn quay người lại rồi ngửa đầu ngã thẳng xuống. Thư sinh trung niên đi tới đỡ lấy hắn rồi chậm rãi đặt hắn xuống đất.
“Mặc kệ hắn, trực tiếp tới Liên Nguyệt các thôi!” Thiếu phụ xinh đẹp mặt mày nghiêm trọng.
“Được!” Thư sinh trung niên cũng lập tức xoay người, thân pháp của hai người cực kỳ nhanh chóng, rảo bước đi về phía tây nam của Đường môn.
Bên ngoài Đường môn Liên Nguyệt các, hôm nay số lượng đệ tử Đường môn canh gác đông gấp đôi bình thường, hai người cầm đầu vẫn là Đường Thiên Lộc và Đường Phúc Lộc. Đường Phúc Lộc ngáp một cái: “Sau ngày hôm nay là không phải canh nữa rồi. Hai bộ xương già chúng ta bươn trải bao nhiêu năm, kết quả còn phải trông cửa, đúng là uất ức.”
Thư sinh trung niên và thiếu phụ xinh đẹp đã chạy tới cách Liên Nguyệt các không xa, thiếu phụ xinh đẹp hạ giọng nói: “Hai người kia công lực không thấp.”
“Đường Phúc Lộc và Đường Thiên Lộc, tuổi tác còn lớn hơn Đường Linh Hoàng một chút, cũng có chút uy danh trong Đường môn.” Thư sinh trung niên trầm giọng nói: “Chúng ta phải nghĩ cách dụ họ đi.”
“Chuyện này cứ giao cho ta.” Một
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền