ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Ám Hà Truyện

Chương 216. Màn 15 - Bạch Lộ 7

Chương 216: Màn 15 - Bạch Lộ 7

Đường Linh Tê ngẩng đầu: “Ngươi cười cái gì?”

Đường Liên Nguyệt cúi đầu nói: “Từ rất lâu trước kia, đại sư huynh đã nói với ta một câu.”

“Câu gì?” Đường Linh Tê cau mày.

“Khi có người lấy tính mạng sư huynh ra bức ép ta, không cần quan tâm tới, cứ lao lên phía trước là được, bởi vì...” Đường Liên Nguyệt tung người nhảy tới. “... sư huynh vĩnh viễn không cần ta lo hộ!”

Trong Trảm Khôi đường, Đường Linh Hoàng vẫn đeo mặt nạ sắt, bị tầng tầng lớp lớp dây xích trói lại, cứ lẳng lặng ngồi đó. Đường môn bên ngoài đã nổi sóng gió nhưng hắn lại như hoàn toàn không biết, hắn chỉ nghe tiếng cửa mở rồi một người đi vào.

Bước chân của người kia khá nhẹ, thậm chí còn có vẻ suy yếu. Đường Linh Hoàng chậm rãi quay đầu lại, giọng nói vang lên dưới mặt nạ sắt: “Ngươi là ai?”

“Đúng là không tệ.” Người vừa tới khẽ mỉm cười.

“Có gì không tồi?” Đường Linh Hoàng trầm giọng nói.

“Vật chứa không tồi.” Người nọ đi tới trước vài bước, vung nhẹ bàn tay, ba mũi châm bạc bay ra, cắm thẳng lên vai Đường Linh Hoàng.

“Ngươi muốn làm gì?” Bả vai Đường Linh Hoàng nhúc nhích, ba mũi châm bạc văng ra, người kia giơ tay nhận lấy, nhìn vết máu trên châm bạc rồi khẽ lắc đầu: “Võ công của ngươi cao hơn đám Đường Môn Ngũ Kiệt còn lại nhiều.”

Đường Linh Hoàng nghi hoặc: “Rốt cuộc ngươi là ai?”

“Ta là người qua đường, đi ngang qua Đường môn mà thôi. Vốn dĩ ta định giao dịch với những người này, thế nhưng rất đáng tiếc, bây giờ giao dịch sắp hỏng mất rồi.” Người vừa tới nói với giọng tiếc nuối: “Người như ta vốn chỉ hợp tác với kẻ mạnh nhất, nhưng đáng tiếc cả ba người mạnh nhất Đường môn đều không dễ hợp tác. Cho nên ta đành lùi lại một bước, hợp tác với hạng hai, nhưng hạng hai kém cỏi nên mới là hạng hai.”

Đường Linh Hoàng đang định lên tiếng, đột nhiên cảm thấy đầu óc choáng váng, hắn cắn răng nói: “Ngươi là người của Ôn gia?”

“Sao lại nói vậy, chẳng lẽ chỉ có người của Ôn gia mới có thể hạ độc người họ Đường hay sao? Ngươi sai rồi, ta sinh ra trong Dược Vương Cốc, danh hiệu là Quỷ Y, Dạ Nha.” Dạ Nha đi tới, cõng Đường Linh Hoàng đã mất ý thức lên.

Ngoài Trảm Khôi đường không có đệ tử Đường môn nào canh gác, chỉ có một nam tử trẻ tuổi dung mạo tuấn tú đang đứng đó. Trên ngón tay nam tử này đeo một chiếc nhẫn ngọc, tỏa ra ánh sáng xanh lam âm u. Hắn quay sang nói với Dạ Nha: “Mau đi thôi, theo ta biết rất nhiều người đang trên đường tới Đường môn. Nếu bọn họ tới, e là chúng ta không đi nổi.”

“Ồ? Xem ra là người khó lường nhỉ?” Dạ Nha lạnh nhạt nói, giọng nói lại chẳng hề để tâm: “Thế thì đi thôi.”

Nam tử trẻ tuổi ngạc nhiên: “Cứ thế mà đi à? Không cần mang thêm thứ gì hay sao?”

“Không cần.” Dạ Nha nhẹ nhàng giơ tay, một đóa hoa trắng xuất hiện trong tay hắn: “Đám dược nhân đó vẫn không hoàn chỉnh, dược nhân hoàn chỉnh cần là vật chứa hoàn mỹ như Đường Linh Hoàng, chúng ta đi thôi.”

“Ngoài dược nhân ra, nghe nói sư huynh của ngươi còn ở trong Đường môn.” Nam tử trẻ tuổi âm u nói.

Dạ Nha quay đầu lại nhìn nam tử trẻ tuổi: “Ngươi có ý đồ với sư huynh của ta?”

“Dược Vương Tân Bách Thảo, cũng là một lợi thế không tệ.” Nam tử trẻ tuổi cười nói: “Nếu có thể mang hắn về Thiên Khải thành, ta nghĩ công tử sẽ cực kỳ hài lòng.”

“Bỏ cái ý nghĩ đó đi.” Dạ Nha ngẩng đầu lên

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip