ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Ám Hà Truyện

Chương 226. Màn 17 - Hàn lộ 3

Chương 226: Màn 17 - Hàn lộ 3

Chỉ thấy Hứa Lưu Vân lơ lửng giữa không trung, xung quanh cuồng phong nổi lên, vô số ánh đao hư ảo hiện ra sau lưng hắn. Chiêu này đối với cao thủ chân chính mà nói, tuy khí thế rất mạnh nhưng tuyệt đối không thể xem là chiêu thức thượng thừa. Có điều mục đích của Hứa Lưu Vân vốn không phải là muốn thắng Tô Mộ Vũ mà là muốn ép lui Tô Mộ Vũ, nhân cơ hội lấy mạng Bạch Hạc Hoài!

"Lui!" Hứa Lưu Vân vung trường đao lên, vô số ánh đao từ trên trời giáng xuống.

Tô Mộ Vũ tung người nhảy lên, nghênh đón ánh đao đầy trời, từng kiếm từng kiếm điên cuồng chém ra, đánh tan chúng. Nhưng trận giao đấu vừa rồi đã khiến nội lực trong cơ thể hắn hao tổn hơn nửa, giờ phút này lại phải đối phó với ánh đao đầy trời, đã có phần lực bất tòng tâm.

"Nếu ngươi chịu lui, ta sẽ tha cho ngươi một mạng!"

Dưới yểm hộ của ánh đao đầy trời, Hứa Lưu Vân cầm kim hoàn đại đao đi tới trước mặt Tô Mộ Vũ.

“Nước của Ám Hà, vốn chỉ có thể cuồn cuộn chảy về phía trước.” Tô Mộ Vũ vung kiếm chém về phía Hứa Lưu Vân, nhưng thân hình Hứa Lưu Vân lại đột nhiên biến mất. Tô Mộ Vũ cả kinh, thầm kêu trong lòng: “Hư Ảnh Đao!”

Lúc này Hứa Lưu Vân đã đáp xuống trước mặt Bạch Hạc Hoài. Hắn vung mạnh kim hoàn đao trong tay, ngay lúc định bổ đao xuống lại đột nhiên xoay người, lùi lại một bước.

Chính bước này đã cứu mạng hắn. Trường kiếm của Tô Mộ Vũ trực tiếp chém đứt kim hoàn đao trong tay hắn, đâm thẳng vào ngực hắn, nhưng vẫn kém nửa tấc mới có thể xuyên thủng trái tim.

Cùng lúc Tô Mộ Vũ đáp xuống, ánh đao đầy trời không còn gì cản nổi, đồng loạt rơi xuống lưng Tô Mộ Vũ. Sắc mặt Tô Mộ Vũ biến đổi, phun ra một ngụm máu tươi.

Hứa Lưu Vân thừa cơ xuất chưởng đánh về phía Tô Mộ Vũ. Tô Mộ Vũ nghiến răng, tung chưởng đỡ đòn. Hứa Lưu Vân mượn lực đẩy mình ra xa khỏi trường kiếm, lướt đi mấy chục trượng, va vào hộp đao của mình mới dừng lại.

Hắn không đứng dậy, vùi đầu xuống đất, cười khổ:

"Nếu không phải ngươi muốn bảo vệ nha đầu kia, bây giờ chắc ta đã chết rồi."

Lúc này, Tô Mộ Vũ chống kiếm xuống đất, đứng bên cạnh Bạch Hạc Hoài. Mái tóc dài xõa tung, cả người nhuộm đầy máu tươi. Hắn nghiến răng:

"Giả thiết viển vông, không có ý nghĩa."

"Nhưng kẻ chiến thắng cuối cùng vẫn là ta."

Hứa Lưu Vân chống tay đứng dậy, đột nhiên vung tay. Thanh trường đao cuối cùng trong hộp đao bay ra, rơi xuống trước mặt hắn.

Đó là một thanh phác đao không hề có bất kỳ vật trang trí nào, nhìn qua tựa như tiện tay mua trong một cửa hàng binh khí ven đường.

Hứa Lưu Vân bước lên, nắm chặt chuôi đao:

"Thanh đao này, là vật ta bỏ ra hai lượng bạc mua khi mới bước chân vào giang hồ ba mươi hai năm trước. Trong khoảng thời gian đó, nó từng gãy ba lần, được sửa chữa rồi cất vào hộp đao, mười sáu năm nay chưa từng ra khỏi vỏ. Hôm nay, nó lại được ta sử dụng, có thể chém đầu của Tô gia chủ, quả là may mắn cho nó."

"Chém đầu ta sao?"

Tô Mộ Vũ ngẩng đầu, đứng dậy. Kiếm khí trên người bỗng nhiên bùng lên, nhưng đồng thời, Tô Mộ Vũ cũng cảm thấy một cơn đau đớn như xé rách tim gan lan ra khắp toàn thân. Tay hắn run lên, trường kiếm suýt nữa rơi xuống.

Hứa Lưu Vân cười nói:

"Vừa rồi, vì cứu nha đầu kia mà ngươi đã phải gánh chịu vô số đao khí,

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip