Chương 236: Màn 17 - Hàn lộ 13
Sau khi vào phòng, Tiêu Nhược Phong rót một chén trà cho Mộ Vũ Mặc:
"Vũ Mặc cô nương, ta nghe danh cô nương đã lâu, nhưng đây là lần đầu tiên chúng ta gặp mặt.”
Mộ Vũ Mặc gật đầu: "
Lần trước Ám Hà chúng ta vào Thiên Khải, vốn định gặp ngươi một lần, chỉ có điều...
"
“Có điều lúc đó Liên Nguyệt không trở về."
Tiêu Nhược Phong mỉm cười dịu dàng:
"Cho nên không cần gặp ta."
Mộ Vũ Mặc gãi đầu:
"Vương gia nói chuyện cũng thú vị thật."
"Ta xuất thân học đường, năm xưa sư phụ từng dạy, đi lại giang hồ, tính cách thú vị còn hấp dẫn nữ tử hơn cả võ công cao cường. Cho nên mỗi người trong chúng ta đều rất thú vị. Liên Nguyệt từ nhỏ đã sống trong Đường Môn, khi quen biết chúng ta đã là cái dáng vẻ không thú vị như bây giờ rồi. Bao năm qua, ta cũng không thể thay đổi được hắn."
Tiêu Nhược Phong thở dài một tiếng:
"Cũng không biết Vũ Mặc cô nương thích hắn ở điểm nào?"
"Trước kia thích hắn, bây giờ thì không thích nữa."
Mộ Vũ Mặc phẩy tay.
"Ồ?" Tiêu Nhược Phong thản nhiên mỉm cười:
"Sao lại không thích nữa?"
"Vì hắn quá nhát gan, ta thích nam tử to gan, tựa như Vương gia vậy..."
Mộ Vũ Mặc nâng chén trà trước mặt lên uống cạn một hơi:
"... anh hùng hào kiệt."
"Ha ha ha ha."
Tiêu Nhược Phong cười lớn, nhưng sau đó lại động đến thương thế, không nhịn được phải ho khan.
"Vương gia." Đường Liên Nguyệt vội vàng bước tới bên cạnh Tiêu Nhược Phong, đặt tay lên vai hắn, truyền nội lực.
Sắc mặt Tiêu Nhược Phong dịu lại đôi chút, khẽ cười:
"Vũ Mặc cô nương, Liên Nguyệt mới là nam tử đáng để dựa vào, ta thì không."
"Sao Vương gia lại nói vậy?"
Mộ Vũ Mặc nghi hoặc.
"Vì trong số những nam tử ta quen biết, chỉ có Liên Nguyệt là người có thể tin tưởng giao phó hạnh phúc cả đời, tương lai dù có xảy ra chuyện gì, trừ phi hắn chết đi, nếu không sẽ không có chút thay đổi nào, đó mới là người đáng để giao phó chân tâm của bản thân. Còn những người khác thì không như vậy."
Tiêu Nhược Phong cúi đầu cười khẽ, như chợt nhớ ra điều gì:
"Bọn họ đều là muốn yêu thì yêu, bất kể ngày mai sau này, chỉ cần hiện tại yêu, vậy thì yêu. Ta có rất nhiều bằng hữu như thế, rất nhiều người trong số họ đều không đi đến cuối cùng. Ta cũng vậy. Liên Nguyệt, ngươi thì sao?"
Đường Liên Nguyệt bất đắc dĩ nói:
"Vương gia, hiện giờ không phải lúc nói những chuyện này!"
Tiêu Nhược Phong lắc đầu:
"Trước kia sư phụ từng nói với ta, phong hoa tuyết nguyệt, tình cảm nam nữ, nói bất cứ lúc nào cũng là nên cả.”
"
Trong Thiên Khải thành có rất nhiều công tử nhà quan lại quyền quý trúng phải chất độc dược nhân, rõ ràng là Đại hoàng tử đang có âm mưu gì đó! Thêm nữa hiện giờ trong Thiên Khải thành lời đồn liên quan đến Vương gia càng ngày càng nhiều, chắc chắn là nhằm vào chúng ta!
" Đường Liên Nguyệt vội la lên.
Tiêu Nhược Phong lại chẳng để ý đến hắn, chỉ nhìn về phía Mộ Vũ Mặc: "
Thực ra cả hai loại người này đều có điểm đáng khen, một bên muốn yêu là yêu, yêu rất thẳng thắn, yêu rất tự tại, cho nên lúc bắt đầu luôn nồng nhiệt. Một bên thì phải đợi mọi chuyện ổn định mới yêu, luôn thiếu đi chút sóng gió, cũng sẽ khiến cô nương phải chịu chút ủy khuất. Nhưng Liên Nguyệt, là một người rất tốt.
"
Mộ Vũ Mặc nhíu mày: "
Sao ta luôn có cảm giác cách ngươi nói chuyện rất kỳ lạ, hình như
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền