Chương 239: Màn 17 - Hàn lộ 16
Dưới ánh trăng, Tô Mộ Vũ tiếp tục múa kiếm, mỗi đường kiếm vung lên, lại thấy kiếm quang chiếu rọi dưới ánh trăng tăng thêm một phần.
Tô Triết ở bên dưới nhìn một hồi lâu, cuối cùng gõ nhẹ tẩu thuốc xuống đất:
"Tô Mộ Vũ, có phải kiếm pháp của ngươi cao hơn trước một chút không?"
Tô Mộ Vũ thu kiếm, giơ tay phất nhẹ lên thân kiếm:
"Sau khi trọng thương lại được Thần Quỷ Niết Bàn công cứu giúp, giờ phút này đột nhiên ngộ ra, nâng kiếm dưới trăng dường như mạnh hơn trước vài phần."
"Không kém gì lúc toa toàn thịnh."
Tô Triết nhìn pháp trượng đặt bên,
"Nếu không phoải bây giờ toa không đánh nổi, toa cũng muốn phân cao thấp với ngươi."
"Triết thúc, ta và Xương Hà muốn dẫn Ám Hà đi về phía ánh sáng. Thế nhưng chỗ sáng sủa lại không như chúng ta tưởng tượng."
Tô Mộ Vũ đột nhiên nói.
"Nơi nào có ánh sáng thì nơi đó sẽ có bóng tối, ánh mặt trời càng chói chang, bóng tối cũng càng lớn. Ví dụ như Thiên Khải thành này, chính là nơi người ta ăn thịt không nhả xương."
Tô Triết lại hít một hơi thuốc:
"Chỉ cần còn trong giang hồ, làm sao tránh được phân tranh. Mộ Vũ, ngươi có từng nghĩ tới chuyện rời khỏi giang hồ không?"
"Rời khỏi giang hồ?"
Tô Mộ Vũ nhìn trường kiếm trong tay.
"Ví dụ như trở về Nam An thành, ngươi thật sự chỉ là một tiểu dược đồng, mua thuốc, giã thuốc, sắc thuốc cho con gái ta, đợi hoàng hôn buông xuống rồi làm bát mì khó ăn kia. Con bé mắng ngươi nhưng vẫn ăn hết. Ngươi ngại ngùng, thế là sáng hôm sau đã đi mua bánh hoa quế."
Tô Triết hít một hơi thuốc, đột nhiên nói bằng giọng điệu ôn hòa:
"Cuộc đời như vậy, có phải cũng rất tốt không?"
Tô Mộ Vũ thở dài một tiếng, lắc đầu đáp:
"Chẳng lẽ cả đời làm mì khó ăn hay sao?"
Tô Triết cười cười, nói:
"Xem ra ngươi cảm thấy rất tốt."
"Triết thúc, thời gian ở Nam An thành đúng là thời gian vui vẻ nhất trong cuộc đời ta sau khi rời khỏi Vô Kiếm thành."
Tô Mộ Vũ thu kiếm vào vỏ:
"Nhưng dù sao ta cũng đã kế nhiệm gia chủ Tô gia, ta có trách nhiệm với con cháu Ám Hà. Ta có thể ở lại Nam An thành sống như vậy cả đời, nhưng bọn họ thì sao? Nếu để bọn họ tản vào giang hồ, e là sẽ có một ngày chết nơi hoang vắng."
"Đúng là nam nhân có trách nhiệm."
Tô Triết nhướng mày.
"Chắc năm xưa Triết thúc cũng là người có trách nhiệm lắm, Triết thúc vốn là Khôi đời trước ta, xuất thân từ bổn gia, vốn dĩ là người kế nhiệm chức gia chủ."
Tô Mộ Vũ nói.
Tô Triết nhún vai:
"Đã từng thôi. Khi đó ta lòng đầy hùng tâm tráng chí, chỉ chờ ngày vang danh thiên hạ, đoạt lấy ngôi vị thiên hạ đệ nhất!"
"Rồi sao nữa?"
Tô Mộ Vũ hỏi.
"Rồi ta gặp được tình yêu, từ đó chỉ muốn cùng nàng ấy cầm kiếm tới chân trời, du ngoạn khắp thiên hạ. Còn giang hồ nào, thiên hạ nào, chẳng bằng đêm ấy cùng nàng ngắm sao trời."
Tô Triết đưa tay lau đi giọt nước nơi khóe mắt, rồi chỉ vào Tô Mộ Vũ:
"Ngươi xem ngươi kìa, kém xa ta! Quả nhiên Tô Triết toa mới là lan nhân tốt nhuất thuyên họa!"
Tô Triết vẫn luôn nói quan thoại, đến câu cuối cùng lại bất chợt chuyển sang giọng Tương, còn mang theo vài phần nghẹn ngào.
Tô Mộ Vũ không nói gì thêm, chỉ lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh Tô Triết, cùng lão ngẩng đầu nhìn bầu trời đầy sao.
Bên trong phòng, Bạch Hạc Hoài trở mình, lông mày càng nhíu chặt hơn.
Trong giấc mộng là một biển máu,
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền