Chương 246: Màn 19 - Lập đông 3
Bạch Hạc Hoài cầm lấy bình thuốc, lại nhìn thoáng qua Hạc Vũ kiếm đặt trên bàn, cũng cầm nó trong tay. Lúc này một tràng tiếng kim hoàn va chạm vang lên, Tô Triết cầm pháp trượng đứng bên cạnh cô: “Con gái, nghĩ kỹ chưa? Có lẽ hắn sẽ nhanh chóng quay về thôi.”
“Ta...” Bạch Hạc Hoài nắm chặt Hạc Vũ kiếm: “Trong lòng bất an.”
Tô Triết gật đầu: “Tốt! Lão cha chó sẽ mở đường cho con!”
“Thân thể của cha...” Bạch Hạc Hoài do dự một chút, cuối cùng lắc đầu: “Cũng được. Nếu con nguyện bất chấp tất cả, vậy thì cha cũng có thể liều lĩnh. Chúng ta đi!”
Chợt thấy một con bướm giấy bay xuống, dừng trong tay Mộ Tuyết Vi, Mộ Tuyết Vi sững sờ: “Có kẻ địch đang tiến về phía chúng ta.”
Mộ Thanh Dương nhíu mày, nhẹ nhàng vung vẩy kiếm gỗ đào trong tay: “Xem ra nơi này cũng không còn an toàn nữa rồi, thần y, Tô bá phụ, hai vị đi trước đi, chúng ta ở lại đoạn hậu!”
“Đợi hội ngộ, trở về Nam An!” Bạch Hạc Hoài tung người nhảy lên, Tô Triết và Tiêu Triều Nhan cũng lập tức đi theo.
Lý Chính Khải đứng tại chỗ nhìn bọn họ rời đi, lúc này chất độc dược nhân trong người hắn đã được giải, ánh mắt đã khôi phục minh mẫn, hắn trầm giọng nói: “Chư vị, tại hạ có thể làm chút gì không?”
Mộ Tuyết Vi vỗ nhẹ vai hắn: “Ngươi về nhà đi, về sau đừng tìm kiếm đường tắt như vậy nữa, không làm tướng quân thì làm một người bình thường, có gì không tốt?”
“Đúng vậy.” Mộ Thanh Dương mìm cười nhìn về phía vầng trăng trên không trung: “Dù sao trong Ám Hà chúng ta, chuyện mà rất nhiều người mong đợi nhất chính là được làm một người bình thường.”
๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Trên cao kia, một bóng kiếm xẹt qua, trường kiếm như níu giữ ánh trăng, kiếm khí cuồn cuộn đổ xuống cả con phố dài. Mộ Phù Sinh và Tô Tử Ngôn bị luồng kiếm khí ấy đánh bật lui mười trượng, Mộ Phù Sinh hạ giọng:
"Thời gian qua rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, sao hắn lại mạnh đến vậy?"
Đối mặt với kiếm khí mênh mông như vậy, Trọc Thanh lại cười ha hả, ánh mắt điên cuồng. Hắn nói:
"Tốt lắm! Tốt lắm! Tô Mộ Vũ, để ta xem thử cực hạn của ngươi!"
“Đây chẳng phải là Hư Hoài công của Đại tổng quản à? Ngươi muốn hút kiếm khí của ta để đột phá?
" Tô Mộ Vũ vung kiếm, Trọc Thanh cũng xuất chưởng, kiếm của Tô Mộ Vũ liền dừng lại giữa không trung, y phục của cả hai bay phần phật trong cuồng phong chân khí.
Trọc Thanh cười: "
Tô gia chủ quả thông minh, nếu không phải kẻ thù, có lẽ ta bằng lòng kết giao bằng hữu với ngươi."
"Ta và đại tổng quản, chắc chắn không thể là bằng hữu.
" Tô Mộ Vũ chậm rãi nói.
"
Kẻ sống chui lủi trong bóng tối như ngươi, lại kiêu ngạo quá nhỉ.
" Trọc Thanh cười lạnh.
"
Chúng ta tuy thân ở trong bóng tối nhưng trong lòng lại hướng về ánh sáng, còn các ngươi đứng dưới ánh sáng lại chìm trong bóng tối của chính mình.
" Tô Mộ Vũ vận sức đẩy kiếm về phía trước một tấc.
Trọc Thanh cười ha hả: "
Đó chỉ là suy nghĩ viển vông của Tô gia chủ mà thôi! Đại gia trường của ngươi, đã vứt bỏ ngươi rồi!"
"Đại Tổng quản Trọc Thanh, ngươi có tin rằng trên thế gian này tồn tại một loại tin tưởng tuyệt đối hay không?
" Tô Mộ Vũ bỗng nhiên nói đầy ẩn ý.
Trọc Thanh sững người, nhíu mày, không nói gì.
"
Ta và Xương Hà.”
"Ta và Mộ Vũ."
"Là một loại tin tưởng tuyệt đối!”
Một bộ áo đen
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền