ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Ám Hà Truyện

Chương 57. Màn bốn: Thanh Minh 7

Chương 57: Màn bốn: Thanh Minh 7

Tạ Thất Đao gác thanh đại đao lên vai: “Phải mang khỏi nơi này mới tính là của ngươi.”

Mộ Từ Lăng vung tay, một khúc kiếm gãy đột nhiên lướt đi, bắn thẳng tới mặt Tạ Thất Đao.

“Chút tài mọn.” Tạ Thất Đao hừ lạnh một tiếng, giơ tay chém nát khúc kiếm gãy này. Mà lúc này Mộ Từ Lăng đã tung người nhảy tới bên cạnh Tạ Thất Đao, thanh mạch đao trong tay nhẹ nhàng xoay tròn, Tạ Thất Đao thấy thế nhanh chóng lui lại, nhưng lần này Mộ Từ Lăng chỉ dùng hư chiêu, thấy Tạ Thất Đao lui lại là lập tức xoay người đào tẩu. Tạ Thất Đao kinh ngạc, lập tức đuổi sát phía sau, lại thấy bốn dải lụa trắng đánh về phía hắn, là người tiếp ứng của Mộ gia đã chạy tới.

Trong sân, Tô Mộ Vũ cũng đứng dậy định đuổi theo nhưng lại nghe Tô Xương Hà ở đằng khác hét lớn một tiếng: “Lũ trộm cắp Mộ gia, chạy đâu!” Tiếp đó Tô Xương Hà tung người lao về phía trước, giơ tay nắm lấy bả vai Tô Mộ Vũ.

“Làm gì thế?” Tô Mộ Vũ nói.

“Không xong rồi, vừa rồi ta trúng Diêm Ma Chưởng, giờ không dùng được chút công lực nào nữa.” Tô Xương Hà trầm giọng nói.

Tô Mộ Vũ cau mày, nếu ngươi không dùng được công lực, thế thì lực lượng nặng ngàn cân ngăn không cho ta đi là ở đâu ra?

“Diêm Ma Chưởng là võ công như vậy đấy, có thể hút công lực để đột phá, cũng có thể lập tức phản ngược lại đối phương, một mình ngươi dùng tay trần đỡ Diêm Ma Chưởng của hắn, không chết là tốt lắm rồi. Nhưng những ngày tháng tiếp theo của hắn cũng chẳng tốt đẹp gì đâu, luồng chân khí kia sẽ đi tán loạn trong cơ thể ngươi, ngươi không kiềm chế được thì gân mạch sẽ đứt thành từng khúc mà chết.” Tô Tẫn Hôi từ trong trận Luân Vũ đi ra.

Tô Mộ Vũ nhìn về phía hắn, chỉ cảm thấy mới nửa canh giờ mà Tô Tẫn Hôi lại như đã già đi mấy chục tuổi, cả bước chân và giọng nói đều toát lên vẻ mệt mỏi.

Mũi kiếm dễ gãy. Vừa rồi Tô Tẫn Hôi đã cực kỳ tiếp cận chức vị đại gia trưởng, cơ hội như vậy có lẽ cả đời chỉ có một lần. Nhưng ngay khoảnh khắc trước khi cầm được kiếm thì bị người khác ngăn cản, còn thua trong tay một hậu bối. Tô Tẫn Hôi cũng như thanh xà kiếm của mình, đã gãy.

“Hình như ngươi không còn lựa chọn nào khác.” Tô Xương Hà nói với giọng âm u, nhìn Tô Mộ Vũ, lời nói đầy ẩn ý.

Tô Mộ Vũ nhíu mày: “Lão gia tử.”

“Mộ Vũ, trở về chuyển lời cho đại gia trưởng. Ta không cầm được Miên Long Kiếm, đã phụ lòng hắn.” Tô Tẫn Hôi xoay người đi vào trong phòng.

Tô Mục Thu nhìn theo bóng lưng Tô Tẫn Hôi, thở dài một tiếng rồi hắng giọng nói: “Tất cả các đệ tử Tô gia nghe lệnh, thu kiếm.”

Tô Xương Hà vuốt ve chòm rìa của mình, hỏi Tô Mục Thu: “Tô gia được coi là mạnh nhất trong ba nhà, giờ lại từ bỏ?”

Tô Mục Thu không trực tiếp trả lời câu hỏi này mà chậm rãi nói: “Mộ gia xuất hiện một Diêm La sống, nhưng Tô gia chúng ta cũng có một Chấp Tán Quỷ, một Tống Táng Sư, chỉ tiếc là Chấp Tán đã có thân phận mới, còn Tống Táng lại đáng suy nghĩ, rốt cuộc phải đưa ma cho ai.”

Tô Xương Hà buông cánh tay đang đè Tô Mộ Vũ ra, gãi đầu một cái: “Đương nhiên là đưa ma cho mình rồi.”

Đám ngược Tô gia vào phòng trong, không ai nói một lời, sắc mặt chán nản. Cuối cùng chỉ còn lại hai người Tô Xương Hà và Tô Mộ Vũ ở trong

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip