ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Ám Hà Truyện

Chương 62. Màn bốn: Thanh Minh 12

Chương 62: Màn bốn: Thanh Minh 12

“Tuy với ngươi bây giờ, ta không cần Diêm Ma Chưởng cũng có thể chiến thắng, nhưng ta vẫn muốn để ngươi chết nhắm mắt hơn một chút.” Tô Xương Hà khẽ cúi người, nhìn Tô Tẫn Hôi ngã dưới đất.

Tô Tẫn Hôi cảm thấy ý thức dần dần mơ hồ, hắn cắn răng nói: “Năm xưa người nhặt ngươi ở bên ngoài về là ta, không có ta, ngươi đã chết từ lâu rồi!”

“Ngươi sai rồi, các ngươi chỉ đưa ta từ địa ngục này tới địa ngục khác mà thôi, còn người bò từ trong địa ngục ra là bản thân chúng ta!” Tô Xương Hà nhẹ nhàng đặt tay lên đỉnh đầu Tô Tẫn Hôi: “Tạm biệt, gia chủ Tô gia.”

Cửa phòng trong chậm rãi đẩy ra.

Tô Xương Hà vẫn không hề để ý nghịch ngợm con dao găm trong tay, như không có chuyện gì xảy ra trong phòng: “Thu thúc, có phải thúc đang nghĩ, nếu người đi ra là lão gia tử thì tốt biết mấy?”

Tô Mục Thu thở dài một tiếng nói: “Ngươi thực hiện nhiệm vụ cấp chữ Thiên nhiều lần, mỗi lần ra tay đều có lòng tin tất thắng, nói vậy các ngươi đã chờ thời khắc này rất lâu rồi.”

“Thu thúc đúng là hiểu ta, thật khiến người ta cảm động.” Tô Xương Hà lấy từ trong lòng ra một chiếc nhẫn ngọc bích, sau đó đeo lên ngón trỏ tay trái, dưới viên ngọc lộng lẫy bắt mắt kia có khắc hai chữ - Bỉ Ngạn.

Tất cả sát thủ Tô gia ở đây cũng lấy từ trong lòng ra một chiếc nhẫn giống hệt như vậy, đeo lên ngón trở tay trái.

“Đi qua Ám Hà là tới bến bờ Bỉ Ngạn, còn ở Bỉ Ngạn không phải chỉ có đêm dài, mà nên có ánh sáng.” Tô Xương Hà vuốt ve chiếc nhẫn ngọc bích: “Thu thúc, ta mất sáu năm mới tập kết được tổ chức này, nó tên là Bỉ Ngạn.”

Con ngươi của Tô Mục Thu hơi co lại: “Bỉ Ngạn... Ngươi muốn thay đổi Ám Hà?”

Tô Xương Hà nhìn về phía Tô Mục Thu: “Thu thúc là tộc nhân bổn gia, từ khi sinh ra đã được bồi dưỡng như sát thủ phải không? Nhưng có ai muốn được sinh ra làm công cụ giết người cớ chứ? Vì sao thế nhân có thể tắm ánh mặt trời, còn người của ba gia tộc chúng ta chỉ có thể ở trong bóng tối? Ngươi không muốn thay đổi chuyện này hay sao?”

Tô Mục Thu cười khổ nói: “Khi còn nhỏ bị cưỡng ép học tập kỹ thuật giết người, đương nhiên ta cũng nghĩ tới những vấn đề này. Nhưng những năm nay, đôi tay này đã dính đầy máu tươi, làm sao thay đổi được chuyện đó.”

“Đúng vậy.” Tô Xương Hà vuốt ve ria mép của mình: “Cho nên tuy ta cảm thấy Thu thúc là người đồng đạo nhưng không đưa chiếc nhẫn này cho ngươi. Vì tuy ngươi có giác ngộ nhưng đã đánh mất dũng khí từ lâu. Có điều, chúng ta lại khác, chúng ta còn rất trẻ trung, nếu nói theo tiểu thuyết thoại bản thì chúng ta còn là thiếu niên. Đã là thiếu niên thì đơn giản là không sợ hãi, không hối hận, không phục tùng.”

Tô Mục Thu nghe xong câu này thì im lặng một lúc lâu, hắn hạ giọng nói: “Tuy ta không cách nào đồng hành với ngươi, nhưng nếu đã biết mục đích của ngươi, ta cũng đồng ý giúp ngươi một phen. Ta có câu này muốn nói với ngươi, bí mật này chỉ có lão gia tử và gia chủ ba nhà mới biết.”

“Ồ?” Tô Xương Hà nhướn mày.

“Cẩn thận có bẫy.” Trường kiếm của Tô Dịch Đan vẫn chỉ thẳng vào Tô Mục Thu.

“Không sao, ta tin Thu thúc.” Tô Xương Hà đi tới, giơ tay ấn trường kiếm của Tô Dịch Đan xuống.

Tô Mục Thu ghé sát tai Tô Xương Hà, nhỏ giọng nói

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip