ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Ám Hà Truyện

Chương 75. Màn 5: Cốc Vũ 5

Chương 75: Màn 5: Cốc Vũ 5

“Đường đường là Nho Kiếm Tiên mà lại nguyền rủa sau lưng người ta.” Một giọng nói mang theo ý cười đột nhiên vang lên bên ngoài gian nhà.

Tạ Tuyên không hề do dự, lập tức vung tay, thanh Vạn Quyển Thư đặt bên cạnh rương đựng sách lập tức xuất hiện trong tay hắn. Tạ Tuyên cười nói: “Nhiều năm không gặp, bây giờ gặp cái tên để ria mép đáng ghét nhà ngươi mà còn phải gọi một tiếng đại gia trưởng.”

Tô Xương Hà đẩy cửa bước vào, khoanh tay trong áo, bên hông dắt Miên Long Kiếm, đeo mặt nạ màu bạc che nửa mặt: “Nho Kiếm Tiên khách khí, cứ gọi ta là Tiểu Xương Hà cũng được, cho nó thân thiết.”

“Hừ.” Tạ Tuyên cười lạnh một tiếng: “Xem ra ta phải nghỉ lại trong Tiền Đường thành một thời gian.”

“Ồ? Tô Mộ Vũ ở đây thì ngươi yên tâm, ta đến thì ngươi cảm thấy sắp có chuyện xấu xảy ra?” Tô Xương Hà thở dài bất đắc dĩ: “Xem ra giang hồ bình phẩm về ta không được tốt cho lắm!”

“Danh hiệu của ngươi chính là bình phẩm của giang hồ, Tống Táng Sư, chẳng lẽ lại mang ý may mắn?” Tạ Tuyên hỏi ngược lại.

“Ài, thế thì ta với Tô Mộ Vũ đi luôn tối nay.” Tô Xương Hà duỗi eo lười biếng: “Được chưa?”

Tô Mộ Vũ ngạc nhiên: “Đi luôn tối nay?”

Tô Xương Hà lắc đầu thở dài: “Xem ra gia chủ Tô gia rất thích Tiền Đường thành, hay là không nỡ rời xa Bạch thần y? Sao giọng điệu toàn mang vẻ luyến tiếc thế?”

“Thế thì được!” Tạ Tuyên thu kiếm, cũng giải trừ kiếm khí quanh người: “Nếu không, phải đấu với cả hai người các ngươi, sẽ là kết cục không tốt.”

“Ha ha ha ha, trong Tiền Đường thành còn có một học cung truyền thừa trăm năm, nghe nói có vài vị cao nhân lánh đời. Ta vừa lên làm đại gia trưởng, sẽ không nghĩ quẩn như vậy đâu.” Tô Xương Hà nhìn cái bàn gỗ, hai mắt sáng lên “Có rượu à?”

Hắn vung tay, bầu rượu xuất hiện trên tay hắn, nhưng nhìn kỹ lại thì thấy hết sức thất vọng, bình rượu đã trống không. Hắn cầm bình rượu, ngửa đầu lên lắc lắc vài cái, uống nốt mấy giọt rượu còn sót lại dưới đáy bình.

“Trả lại cho ta.” Tạ Tuyên giơ tay đoạt lại bình rượu.

Tô Xương Hà vẫn chưa đã thèm: “Rượu này đầy hương hoa đào, ai ủ thế? Ta cũng đi mua một vò.”

“Chưởng giáo núi Thanh Thành Triệu Ngọc Chân tự tay ủ rượu, ngươi có muốn cũng phải xem hắn có đồng ý cho không.” Tạ Tuyên cõng rương sách lên, định rời khỏi.

Tô Xương Hà cười nói: “Hóa ra là Đạo Kiếm Tiên vang danh thiên hạ. Sau này nếu có cơ hội sẽ tới gặp hắn một phen.”

“Vậy xin cáo từ, ngày mai nếu mọi chuyện thuận lợi, ta cũng rời khỏi Tiền Đường thành.” Trước khi đi Tạ Tuyên liếc mắt nhìn Tô Mộ Vũ một cái rồi cười nói: “Ta luôn cảm thấy ngươi và hắn là người trên hai con đường hoàn toàn khác biệt, nhưng lại luôn đồng hành. Ta không hiểu nổi, sau lại nhớ tới một câu nói trong sách, cũng hiểu ra đôi chút.”

Tô Mộ Vũ điềm nhiên đáp: “Câu nói gì?”

Tạ Tuyên kéo rương đựng sách, bước sát qua Tô Xương Hà: “Cách song văn mạn tuyết, chỉ xích nhược thiên nhai.”

(Tạm dịch:

Nghe tiếng tuyết phủ qua song cửa sổ

Gần trong gang tấc như xa cách tận chân trời)

Tô Xương Hà cười nói: “Ý nói tuy hai người chúng ta ở rất gần nhau nhưng thực tế lại cách nhau rất xa?”

“Không, tức là giữa các ngươi, gần trong gang tấc và xa cách tận chân trời chỉ là trong một ý nghĩ.” Tạ Tuyên ra ngoài cửa lớn: “Nên trân trọng.”

Thấy Tạ Tuyên rời khỏi

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip