Chương 86: Màn 6: Lập Hạ 6
“Choẳng troách Tuyết Nguyệt Thành được tôn là giang hồ đệ nhất thành nhưng danh hiệu võ thành vẫn thuộc về Vô Song.” Tô Triết ngồi trên một chiếc ghế gỗ của quán trà ven đường, xung quanh sương mù mịt mờ.
Tiểu nhị vắt khăn lông trắng trên vai xách ấm trà tới, vừa làm việc vừa hô to: “Bánh hoa tươi nóng nổi vừa ra lò đây!”
Hai bên đường phố là quán rượu quán trà, tiếng rao hàng vang lên không dứt. Các cô gái đầu đội vòng hoa, nở nụ cười dịu dàng; thiếu niên áo trắng cưỡi ngựa đi qua, bên hông là một thanh trường kiếm hoa mỹ, nhìn là biết thanh kiếm này chỉ có thể cắt hoa. Dù sao đi nữa, nơi này trông không giống giang hồ đệ nhất thành.
Chẳng lẽ những người này đều là cao thủ thâm tàng bất lộ?
“Quý khách, bánh hoa tươi mà ngài đã gọi đây.” Tiểu nhị bê một cái bàn gỗ đi tới.
Tô Triết vỗ nhẹ ngón tay, một đồng tiền bắn thẳng ra, đánh vào cái bàn gỗ. Bàn gỗ trong tay tiểu nhị lập tức bay ra, kéo theo đó cả cả bánh hoa tươi. Tô Triết vội vàng dứng dậy, đỡ lấy cái bàn gỗ, lại nâng lên, đón cả chỗ bánh hoa tươi.
Thiếu niên thở phào một tiếng, lau mồ hôi trên trán: “Xin lỗi quý khách, ta trượt.”
“Không soao.” Tô Triết xua tay, ngồi xuống, giơ tay cầm bánh hoa tươi lên, còn chưa cắn vào miệng đã ngửi thấy mùi hoa thoang thoảng. Hắn khẽ mỉm cười, thầm nghĩ nếu con gái tới đây thì tốt, con nhóc thích nhất là ăn đồ ngọt. Hắn cắn một miếng bánh, lại uống một ngụm trà, đang ngồi đó suy nghĩ thì tiểu nhị lại đột nhiên ngồi xuống trước mặt hắn.
“Vừa rồi là quý khách âm thầm động thủ phải không?” Tiểu nhị chớp chớp mắt với Tô Triết.
Quả nhiên là giả heo ăn thịt hổ. Tô Triết giơ tay cầm phật trượng.
“Người như quý khách, ta thấy nhiều rồi. Chắc chắn là người giang hồ nghe danh đi tới, tưởng ai trong Tuyết Nguyệt Thành này cũng là cao thủ. Nhưng chúng ta chỉ là ngoại thành của Tuyết Nguyệt Thành, những người ở đây chỉ là bá tánh bình thường mà thôi. Chẳng qua chúng ta được các cao thủ nội thành phù hộ, sinh sống thoải mái hơn bên ngoài một chút.” Tiểu nhị cười nói.
“Nội thành, ngoại thành?” Tô Triết khẽ cau mày.
Tiểu nhị gật đầu, giơ một ngón tay chỉ lên tòa nhà cao tận tầng mây: “Phía ngoài Đăng Thiên các là phàm thành, qua Đăng Thiên các mới có thể thấy Tuyết Nguyệt Thành.”
“Thấy Tuyết Nguyệt? Lòa soao?” Tô Triết hỏi.
Tiểu nhị khẽ mỉm cười, khoanh tay, ra vẻ cao thâm khó dò: “Người thường đâu thể tới bái kiến Tuyết Nguyệt Thành, leo lên năm tầng mới có thể vào trong Tuyết Nguyệt Thành xem thử.”
“Tổng cộng mấy tầng?” Tô Triết hỏi.
“Tổng cộng mười sáu tầng, nếu có thể leo hết mười sáu tầng, Bách Lý Đông Quân cũng có thể nhận ngươi làm đồ đệ.” Tiểu nhị tò mò quan sát Tô Triết: “Huynh đài, ngươi hơi lớn tuổi một chút.’
“Ha ha ha ha.” Tô Triết uống cạn chén trà, thả ba đồng tiền xuống rồi cầm phật trượng đứng dậy định đi.
“Quý khách, bánh hoa tươi hai đồng tiền, trà Phổ Nhị hai đồng tiền, phải là bốn đồng.” Tiểu nhị nói.
Cuối cùng Tô Triết cũng xác định tiểu nhị trước mặt chỉ là người bình thường. Hắn gõ nhẹ tay lên cái bàn: “Còn một đồng đang ghim dưới mặt bàn.”
Nói xong hắn chậm rãi đi về phía Đăng Thiên các, vừa đi vừa ném một quả cau vào miệng. Nhưng ngay lúc Tô Triết sắp đi tới Đăng Thiên các, hắn đột nhiên dừng bước, nghiêng người.
Trên tầng hai của quán rượu bên cạnh có tiếng chuông gió du dương.
“Không
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền