Chương 88: Màn 6: Lập Hạ 8
Thiên Khải Thành.
Bình minh.
Tô Mộ Vũ đẩy cửa sổ, làn gió mang chút hơi nóng thổi qua, đã mang chút dấu hiệu của một ngày hè nắng nóng chói chang. Tô Mộ Vũ hít một hơi thật sâu, hắn rất thích hương vị trong Thiên Khải Thành.
Đó là một cảm giác thật sự tồn tại.
Dưới cửa sổ là một nữ nhân cầm kiếm.
Nữ nhân này mặc bộ áo trắng, bên hông là một thanh kiếm, ánh mắt toát lên vẻ khí khái.
Đó là người nổi tiếng cả trong giang hồ và hoàng thành, “Kiếm Tâm Hữu Nguyệt”.
Tô Mộ Vũ cúi đầu, khẽ mỉm cười.
Nữ nhân kia quay người, bước lên phía trước, một lát sau đã đi song song với Tô Mộ Vũ.
“Trong thư mà Hàn Y gửi cho ta có nhắc tới ngươi, nói kiếm pháp của ngươi rất tốt. Con bé rất ít khi khen người khác kiếm pháp tốt, ta nghĩ nếu ngươi không tới từ Ám Hà, có lẽ có thể trở thành phu quân của nó.” Lý Tâm Nguyệt lạnh nhạt nói.
Tô Mộ Vũ cười nói: “Tiền bối nói đùa rồi.”
“Ngươi tướng mạo tuấn tú, tính tình cũng ổn, đúng lý thì không tệ. Đáng tiếc ngươi tới từ Ám Hà, vì thế chỉ có thể nói đùa.” Lý Tâm Nguyệt nhẹ nhàng đặt tay lên hông.
Tô Mộ Vũ ngạc nhiên, lập tức điểm mũi chân lùi lại phía sau.
Trường kiếm bên hông Lý Tâm Nguyệt ngâm vang một tiếng nhưng không hề rời vỏ. Lý Tâm Nguyệt vẫy nhẹ tay qua hông nhưng không hề rút kiếm, chỉ giơ ngón tay điểm nhẹ về phía Tô Mộ Vũ. Một luồng kiếm ý lạnh lẽo đánh tới giữa hai hàng mi Tô Mộ Vũ.
Tô Mộ Vũ ngửa người ra sau, hai hàng mi phủ một lớp sương giá, hắn lùi lại phía sau, tựa lưng vào bức tường đá.
Lý Tâm Nguyệt lại đặt tay lên chuôi kiếm: “Ta không thích người của Ám Hà, ngươi tới Thiên Khải Thành có mục đích gì?”
“Chỉ vì là Ám Hà cho nên không có tư cách đi lại dưới ánh mặt trời hay sao?” Tô Mộ Vũ hỏi ngược lại.
“Hừ, mấy ngày nay ngươi đi qua đi lại trong Ám Hà, dạo qua chợ tây, tới quán trà, nghe đàn hát, tới đài dâng hương, đúng là chẳng khác gì khách du lịch tới Thiên Khải Thành.” Lý Tâm Nguyệt cười lạnh nói: “Nhưng ngươi có thích mấy chuyện đó không?”
Tô Mộ Vũ gật đầu: “Thích.”
“Nói bậy!” Lý Tâm Nguyệt trực tiếp rút trường kiếm, một luồng kiếm phong thổi qua, vén mái tóc cô: “Sát thủ Ám Hà mà thích niềm vui thông thường của người phàm à?”
“Chẳng lẽ tiền bối cảm thấy sát thủ Ám Hà chỉ thích giết người à?” Tô Mộ Vũ cười khổ lắc đầu.
“Ta là người đứng đầu Tứ Thủ Hộ của Thiên Khải Thành.” Lý Tâm Nguyệt trầm giọng nói.
“Ta biết, nhưng cho dù là người đứng đầu Tứ Thủ Hộ của Thiên Khải Thành cũng không thể ngăn mọi người tự do đi lại trong ánh mặt trời của Thiên Khải Thành.” Tô Mộ Vũ trả lời.
“Hàn Y nói ngươi không thích nói nhiều, có vẻ như con bé đã lầm.” Lý Tâm Nguyệt thu hồi trường kiếm.
“Tâm kiếm, hạng tư trong Kiếm Phổ, hôm nay được thấy, đúng là may mắn.” Tô Mộ Vũ cúi đầu nói.
“Nhưng ta không muốn thấy Thập Bát Kiếm Trận của ngươi. Có kiếm là kiếm, còn có kiếm lại là hung khí. Ta không tin ngươi tới Thiên Khải Thành chỉ để du lịch, nhưng đúng là bây giờ ngươi không có hành động gì khác người, ta cũng không thể đuổi ngươi đi như vậy được.” Lý Tâm Nguyệt thở dài một tiếng: “Nhưng nếu ngươi có hành động gì mờ ám, ta sẽ lập tức ra tay.”
“Tiền bối, ta muốn tìm ngài hỏi về một người.” Tô Mộ Vũ đột nhiên nói.
Lý Tâm Nguyệt ngạc nhiên: “Hỏi
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền