ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Ám Hà Truyện

Chương 91. Màn 7 - Tiểu Mãn 3

Chương 91: Màn 7 - Tiểu Mãn 3

Lang Gia Vương phủ.

Nam tử mặc trường bào màu xanh lá ngồi trong sân uống trà, gương mặt hắn nho nhã, trường bào rủ xuống đất, mang vẻ lười biếng và thanh nhàn, hoàn toàn không giống vị vương gia quân ngũ mà mọi người vẫn đồn đại. Nhưng khi hắn buông phần báo cáo quân sự kia xuống, hai hàng mi kiếm nhướn lên, vẻ sắc bén vẫn khiến người ta không dám nhìn thẳng.

“Chỉ có vậy?” Tiêu Nhược Phong hỏi binh sĩ đưa báo cáo.

Binh sĩ gật đầu: “Chỉ có vậy.”

“Nhị sư huynh nói thì rõ lắm mà viết báo cáo quân sự thì tiếc chữ như vàng...” Tiêu Nhược Phong lắc đầu liên tục: “Bao năm rồi vẫn không thay đổi.”

“Vì ngày thường toàn chuyện lặt vặt cho nên không muốn nói nhiều, báo cáo quân sự là nói tới tình hình trong quân đội, mỗi chữ đều liên quan tới rất nhiều tính mạng, đương nhiên phải tiếc chữ như vàng.” Một giọng nói dịu dàng đột nhiên vang lên ở ngoài sân.

“Tâm Nguyệt tỷ tỷ tới.” Tiêu Nhược Phong mỉm cười đứng dậy, bảo binh sĩ thu hồi báo cáo rồi lùi xuống. Lý Tâm Nguyệt vào trong sân, nhìn Tiêu Nhược Phong: “Xem ra mấy ngày nay ngươi nhàn nhã nhỉ?”

Tiêu Nhược Phong gãi đầu, có vẻ ngượng ngùng: “Tỷ tỷ lại tới hỏi tội à? Xin lỗi xin lỗi, lần này lại bảo nhị sư huynh dẫn quân, đáng lẽ nên là ta làm.”

“Chỉ đùa chút thôi, đừng sợ.” Lý Tâm Nguyệt ngồi xuống rót cho mình một chén trà: “Ta biết vì sao ngươi không muốn đi.”

Tiêu Nhược Phong gật đầu: “Gần đây trong triều có nhiều sự vụ, chẳng bao lâu nữa là đại yết triều, đúng là có rất nhiều việc cần làm.”

“Chuyện nhỏ như đại yết triều mà cũng tới phiên ngươi nhọc lòng hay sao. Chẳng qua là ngươi sợ lại dẫn quân thắng trận.” Lý Tâm Nguyệt thở dài: “Quân công của ngươi hiện giờ, đưa mắt nhìn khắp các triều đại, ngoài khai quốc hoàng đế Tiêu Nghị và Thiên Võ Đế Tiêu Thiên Hà, có ai sánh bằng ngươi? Nếu lại thắng tiếp trận này..”

“Tâm Nguyệt tỷ tỷ, nói tới đây thôi.” Tiêu Nhược Phong gõ nhẹ chén trà lên bàn.

“Ngươi ấy, lúc nào cũng giấu những chuyện buồn trong lòng.” Lý Tâm Nguyệt lắc đầu nói: “Ngươi sống qúa mệt mỏi, cứ như vậy khéo uất ức quá hóa thành tâm bệnh mất. Có chuyện gì mà không thể nói thẳng, ngay cả ngôi vị hoàng đế cũng là ngươi nhường cho hắn cơ mà.”

Tiêu Nhược Phong khẽ cau mày, vốn định mở miệng nhưng cuối cùng vẫn nhẫn nhịn.

“Ta biết ngươi muốn nói cái gì. Thôi thôi, ta không nhắc lại nữa. Ta chỉ nhắc nhở ngươi, có một số lời nói ra ngoài còn hơn chất chứa trong lòng.” Lý Tâm Nguyệt uống một chén trà. “Ta tới tìm ngươi là có một chuyện cần nói.”

“Chuyện gì mà tỷ phải đích thân tới nói?” Tiêu Nhược Phong hỏi.

“Trong Ám Hà có người vào Thiên Khải Thành.” Lý Tâm Nguyệt trầm giọng nói.

Tiêu Nhược Phong gật đầu: “Ta đã biết. Trước khi nhị sư huynh rời khỏi Thiên Khải Thành đã gặp người đó. Chấp Tán Quỷ Tô Mộ Vũ, ta cũng nghe tiểu sư đệ nhắc tới hắn, hình như đánh giá hắn không tệ lắm.”

“Đúng vậy. Vốn dĩ chỉ có một mình hắn vào Thiên Khải, ta cảm thấy đây không coi là chuyện lớn gì. Nhưng đêm hôm qua ta lại gặp một người khác. Tô Triết của Tô gia, từng là cao thủ đệ nhất Tô gia. Năm xưa trong trận Huyết Thiên Hà, một mình hắn giết tới chín mươi sáu cao thủ nhất lưu.” Tâm kiếm bên hông Lý Tâm Nguyệt ngâm vang: “Là một kẻ tàn nhẫn.”

“Ám Hà?” Tiêu Nhược Phong vuốt ve chén trà trong tay: “Bọn họ đi đến đâu cũng chỉ có một mục đích, đó

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip