Chương 97: Màn 7 - Tiểu Mãn 9
Giáo Phường Ti.
Tô Triết ngồi trên mép giường chậm rãi hút thuốc, nhìn mảnh binh khí rải đầy đất và những cô gái co gắp ngã xuống, thở dài một tiếng: “Tô Triết ta cũng không phải người thấy sắc đẹp mà rối loạn tâm trúy.”
“Ồ? Không phoải sao?” Một giọng nữ dịu dàng vang lên ngoài phòng.
Tô Triết sợ tới mức tay run lẩy bẩy, thiếu chút nữa làm rơi tẩu thuốc trên tay: “Sao lại tới đây?”
“Sao ta lại tới đây, xem lão cha chó của mình đang làm chuyện khoái hoạt gì chứ sao.” Bạch Hạc Hoài nhìn những cô gái hôn mê ở bên trong: “Một người, hai người, ba người, bốn người. Lão cha chó nhà ngươi đang trọng thương, thân thể không tốt cơ mà?”
“Đều lòa hểu nhềm!” Tô Triết vội vàng la lớn.
“Ồ? Hóa ra cha bị thương chỉ là hiểu lầm?” Bạch Hạc Hoài nói đầy ẩn ý.
“Không phoải, không boao gồm hiểu nhuầm noày!” Tô Triết đầu đầy mồ hôi.
“Không thể tưởng tượng được Triết thúc cũng có lúc khổ phiền não như vậy.” Tô Xương Hà cũng bước vào phòng.
Tô Triết buông tẩu thuốc, nhìn Tô Xương Hà: “Hóa ra là tên khốn kiếp nhà ngươi, chẳng trách. Ta đang bảo sao hôm nay cả trong Giáo Phường Ti cũng có người muốn giết ta.”
Tô Xương Hà nhún vai: “Nếu ta không tới, không khéo hôm nay sẽ xảy ra chuyện lớn.”
“Tô Mộ Vũ đâu? Ta đang định đi tìm hắn, có lõe bên hoắn cũng có phiền toái.” Tô Triết vội vàng chạy ra khỏi phòng.
“không cần đi.” Tô Xương Hà mỉm cười: “Bây giờ Tô Mộ Vũ trúng Túy Mộng Cổ, ngủ say như chó chết, đang bị người ta kéo đi đổi tiền thưởng.”
Phủ quốc trượng, Dịch Bặc nhướn mày, chỉ thấy Ô Nha của đội Ưng Nhãn nhanh chóng chạy từ bên ngoài vào, gật đầu với Dịch Bặc.
“Được lắm.” Dịch Bặc không kiềm nổi vui mừng, nở nụ cười đắc ý, đi ra đại sảnh. Chỉ thấy Thiên Quan và Thủy Quan đang đứng đó. Tô Mộ Vũ bị Thủy Quan xách cổ áo kéo lê dưới đất, hai mắt nhắm nghiền, xem ra đã mất thần chí.
“Hắn bị hạ độc?”.
“Hạ Túy Mộng Cổ vào người hắn, cho dù là Đại La Kim Tiên cũng không thể sử dụng chút võ công nào.” Thủy Quan trả lời.
Dịch Bặc cúi người, đặt tay lên bắt mạch Tô Mộ Vũ, phát hiện tất cả chân khí trong cơ thể Tô Mộ Vũ đều trở nên ôn hòa mềm mại như chìm vào một giấc ngủ say mãi không thức tỉnh. Hắn gật đầu: “Làm không tệ. Nhưng sao chỉ có hai người các ngươi. Địa Quan đâu?”
“Hắn chết rồi.” Giọng điệu Thủy Quan không hề xao động: “Dù sao muốn bắt sống Tô Mộ Vũ cũng không phải chuyện dễ dàng gì.”
“Đáng tiếc.” Dịch Bặc không cố ra vẻ đau buồn, chỉ nói một câu bâng quơ rồi xoay người: “Đưa Tô Mộ Vũ vào trong Ảnh Ngục.”
“Rõ.” Thủy Quan trả lời.
“Thiên Quan, vì sao ngươi không nói gì?” Dịch Bặc nghiêng đầu, hỏi với giọng âm u.
Thiên Quan mặt không biểu cảm: “Huynh đệ đã chết, tông chủ chỉ nói một câu đáng tiếc, nhưng đối với ta lại không phải chỉ một câu đáng tiếc. Ta không muốn nhiều lời, sao tông chủ cứ cố hỏi ta.”
“Hóa ra là thế, Dịch mỗ mạo muội rồi.” Dịch Bặc trầm giọng nói.
Thủy Quan nở nụ cười đầy ẩn ý rồi nói: “Đúng rồi, Dịch tông chủ, còn một tin tức tốt nữa cần nói với ngài.”
“Tin tức gì?” Dịch Bặc nghi hoặc.
“Đại gia trưởng Ám Hà, Tô Xương Hà đã tới Thiên Khải Thành.” Thủy Quan chậm rãi nói.
“Tới đúng lúc vậy?” Dịch Bặc vuốt chuôi kiếm bên hông, hạ giọng lẩm bẩm.
Thủy Quan xách Tô Mộ Vũ dưới đất lên: “Đúng vậy, rất đúng lúc. Nếu hắn tới sớm hơn
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền