ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Bà Chủ Tiệm Quan Tài

Chương 103. Chương 103

Chương 103: Chương 103

Sau một đêm náo động, tiệm quan tài bỗng yên tĩnh lại. Triệu Huyên khá thất vọng với biểu hiện gần đây của Triệu Vũ, tâm tư rối bời, qua một buổi chiều vẫn chưa phát hiện sức mạnh khế ước giữa hai bên. Thả lỏng quá lâu, công lực có chút hoang phế rồi.

Triệu Huyên ngồi xếp bằng lơ lửng bên trên tiệm quan tài. Gió lạnh thổi ào ào, người ở giữa hai chân mày vạt áo bay bay, trên gò má trắng nõn một mảnh trầm lặng, cô yên lặng nhìn chăm chú vào sân bên dưới, bất đắc dĩ buông tiếng thở dài.

Tình cảm của Triệu Huyên luôn nhạt nhẽo, đời làm Tiên mười nghìn năm, chút tình cảm ít ỏi đã bị Triệu Vũ do cô tự tay nuôi lớn chiếm cứ, tuy Doanh Chính miễn cưỡng có thể làm đáy lòng của cô hơi dao động, nhưng xin lỗi, chỉ có chút xíu. Triệu Huyên là Tiên, một vị Tiên xem nhạt sống chết, muốn cho cô thấu hiểu nỗi buồn mất con trai của Doanh Chính quả thực khó còn hơn lên trời. Còn Doanh Chính thì từ đêm đó qua đi, anh nhốt mình trong quan tài, đã gần một tháng vẫn không có dấu hiệu đi ra.

Vào đông, việc làm ăn của tiệm quan tài tốt hơn mọi khi một chút, Triệu Huyên vì điều này còn cố ý đi thành phố nhập hàng. Sau khi bổ sung hàng xong, Triệu Huyên rảnh rỗi chui xuống gầm quầy, định tìm ra sổ sách một năm nay, chờ buổi tối Kim Đại Đa tỉnh dậy sẽ nhờ xem giúp doanh thu năm nay của tiệm.

Cô cúi đầu cẩn thận nhìn quầy, phát hiện đồ lót chân quầy hình như là . . . sách mà cô muốn tìm. Triệu Huyên tìm dưới quầy cả buổi nhưng không thấy sổ sách. Không gian trống dưới quầy gần như bị sách lấp đầy, không chỉ có tạp chí mà cô thích xem, còn có sách học thêm của Triệu Vũ, bây giờ thêm sách lịch sử về Đại Tần của Doanh Chính.

Cô tìm mãi vẫn không thấy sổ sách. Cô ngồi xổm người xuống, ôm đống sách tạp nham ra, xem từng quyển. Cái thằng nhóc này, dám lấy sổ sách lót chân quầy! Trừ Triệu Vũ ra chẳng còn ai khác làm chuyện như vậy. Cô vừa tức vừa buồn cười lắc đầu, vươn tay "giải cứu" sổ sách khỏi chân quầy.

Triệu Huyên cảm thấy nên đi mua giá sách về, một đống sách xen kẽ với nhau thật khó tìm.

Cao Lai Phong bước vào cửa tiệm, cười tủm tỉm hỏi Triệu Huyên cau mày phủi bụi sổ sách:

"Cô chủ Triệu đang bận gì vậy?"

Triệu Huyên trợn tròn mắt:

"Tôi không hiểu loại chuyện này, không thể giúp gì cho anh."

Cô nói xong ra khỏi phòng.

Kim Đại Đa luôn giỏi quan sát sắc mặt, mới gặp ông ta đã cảm giác tâm trạng của Triệu Huyên có vẻ không tốt. Tuy Kim Đại Đa là cương thi, nhưng nghìn năm trước là phú thương, mấy chuyện như mở tiệm làm ăn thì ông ta rành hơn Thần Tiên không quản việc tục như Triệu Huyên nhiều.

Tuy Kim Đại Đa sợ thanh kiếm trong tay Triệu Vũ nhưng không dám gọi lại Triệu Huyên đang rời đi. Kim Đại Đa quay đầu, con mắt xanh ngắt ngoái nhìn, ngay sau đó thân hình bỗng chợt lóe, vội vàng nằm vào quan tài vàng, nhanh nhẹn đóng nắp quan tài. Dường như đậy nắp quan tài chưa đủ yên lòng, móng tay phải cắt qua ngón giữa, một giọt máu đen ứa ra, Kim Đại Đa nhướng cao lông mày thưa thớt, vẻ mặt đau lòng bôi máu lên khe hở giữa nắp và thân quan tài. Làm như vậy thì thiếu niên cầm kiếm ở bên ngoài không thể mở quan tài vàng của ông ta ra được.

Sau khi làm xong tất cả điều này, gương mặt cứng ngắc rất nhân tính giãn ra. Kim Đại Đa

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip