Chương 411. Chương 411
Lúc nãy Doanh Chính và Triệu Huyên vào công ty thì Lâm Phỉ không có ở đó, nên đột nhiên thấy Triệu Huyên đã một tháng không xuất hiện ở công ty thì trong lòng cô ta tràn đầy sửng sốt.
Sự xuất hiện của Triệu Huyên trong mắt người biết chuyện thì là lẽ tất nhiên, nhưng với một số nhân viên nữ lại vô cùng đột ngột.
Triệu Huyên gật đầu, ánh nhìn rơi xuống túi giấy nhỏ trên bàn làm việc. Cô nhướng mày, trên mặt thoáng hiện nét khó chịu.
Triệu Huyên nghe vậy nhíu mày hỏi:
"Sao tôi không thể ở đây?"
Lâm Phỉ này thật kỳ lạ, cô treo chức quản lý bộ phận nhân sự Đại Tần, tại sao không thể xuất hiện trong công ty?
Ngay cả khi cô không phải là người quản lý của công ty nhưng cô còn là bà chủ.
Bà chủ đến công ty của mình không phải là chuyện bình thường sao?
Tại sao biểu cảm của cô ta lại kỳ lạ như vậy?
Doanh Chính cầm túi giấy nhỏ mà Lâm Phỉ đưa cho lên rồi ném vào thùng rác.
Biểu hiện của anh khiến Triệu Huyên cười càng tươi.
"Anh không được nhận đồ của phụ nữ khác tặng"
Triệu Đại Tiên là Tiên Nhân nhưng cũng là phụ nữ.
Doanh Chính cười khẽ, trong tiếng cười chất chứa vui sướng, hứa hẹn chiều ý cô:
"Chỉ nhận quà của em."
Lâm Phỉ dù sao lăn lộn nhiều năm trong nghề, đáy mắt lóe tia buồn bực rồi nhanh chóng thu lại.
Cô ta mỉm cười khéo léo nói:
"Xin lỗi, tôi không biết cô đến công ty."
Doanh Chính hờ hững nhìn cô ta, lạnh lùng nói:
"Còn có chuyện gì sao? Không có việc gì thì ra ngoài đi"
Lâm Phỉ nghiêng đầu:
"Cô ấy có chuyện gì sao?"
Triệu Huyên cau mày, liếc mắt nhìn ra văn phòng.
"Vâng."
Kỳ lạ, cô có tiếp xúc gì với cô ta đâu mà dây dưa nhân quả?
Nói xong, cô ta mỉm cười gật đầu với Doanh Chính và Triệu Huyên, vẻ mặt hơi mất tự nhiên rời khỏi văn phòng.
Kéo cửa phòng làm việc đóng lại, Lâm Phỉ cau mày, nhìn chằm chằm cửa một lúc rồi mới ngồi trở lại bàn làm việc.
Lâm Phỉ này nhìn từ bề ngoài thì hình như có gút mắt với cô càng lúc càng sâu.
Triệu Huyên và Doanh Chính không phải là người phàm, bọn họ cực kỳ nhạy cảm với phản ứng cảm xúc của mọi người, mặc dù cô ta giấu kỹ sự khó chịu nhưng vẫn bị hai người phát hiện. Không chỉ vậy, ngay cả ánh mắt cô ta nhìn chằm chằm vào cửa văn phòng cũng bị chú ý.
"Kệ cô ta. Em nghỉ ngơi đi, đợi lát nữa chúng ta cùng đi ra."
Nghĩ đến đây, ánh mắt Triệu Huyên sáng lên, cô đột nhiên nảy ra một ý tưởng.
Cô lật cổ tay lấy một viên ngọc thạch cỡ trứng ngỗng, tỏa ánh sáng xanh rực rỡ ra khỏi Càn Khôn trong tay áo.
Ngón tay điểm vào ngọc thạch, viên ngọc biến nhỏ cỡ mặt dây chuyền đá Tiên vứt . . . a không, thiên thạch ngoài vũ trụ chứ, cô lấy một ít bạc còn sót lại trong lần rèn vũ khí trước.
Cô dùng phép biến hình nặn bạc thành một sợi dây màu xanh.
Làm xong mọi thứ, Triệu Huyên ném dây chuyền mới tinh vào tay Doanh Chính, cười híp mắt nói:
"Quà Valentine muộn."
Doanh Chính cầm dây chuyền, mỉm cười nói:
"Anh rất thích, em đeo cho anh đi."
Triệu Huyên mím môi mỉm cười, đi đến bên cạnh Doanh Chính, nhận lấy sợi dây chuyền từ tay anh, sau đó cẩn thận đeo sợi dây chuyền quanh cổ anh.
Sau khi đeo sợi dây chuyền, cô liếc qua nửa bên mặt lạnh lùng hơi tái nhợt, mắt bỗng lóe tia tinh nghịch.
Cô cười gian, đầu nhỏ lại gần, môi hồng in lên gò má lạnh lẽo của anh.
Môi ấm như
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền