Chương 415. Chương 415
Hứa Xương Quốc giao đồ cho Triệu Huyên, rời khỏi cửa tiệm nhang đèn. Trước khi đi, Triệu Huyên kêu anh ta tăng thêm người, cố gắng nhanh chóng tìm ra Từ Phúc.
Hứa Xương Quốc cau mày, đôi mắt sâu thẳm lướt qua khuôn mặt Triệu Huyên, sau đó cười nhẹ:
"Vậy phiền cô cất giữ."
Hứa Xương Quốc đẩy gọng kính, giả vờ vô tình nói:
"Quyển sách này rất kỳ lạ, lúc ở thần xã tôi có giở ra thử nhưng tôi phát hiện ra mình không mở được."
Hứa Xương Quốc gọi điện thoại hỏi ý kiến Triệu Huyên xong phát hiện không có cách nào mở sách ra.
Không chỉ vậy, khi họ định dùng bạo lực mở sách thì cuốn sách tỏa ánh sáng vàng chói mắt hất những người vây quanh nó văng ra.
Còn tấm khăn vàng thì chữ trên đó như có sự sống, nhảy nhót.
Hai thứ này thoạt nhìn không phải vật bình thường, nhân viên của bộ môn đã suy nghĩ rất lâu, nhưng họ vẫn chưa tìm ra chúng là gì.
"Anh mang gỗ tơ nam về bộ môn, nó là linh khí một phương, dùng tốt hơn la bàn của mấy người. Còn quyển sách và khăn vàng thì để lại đây, chúng không nên tồn tại trong thế giới phàm trần."
Cô nói.
Hứa Xương Quốc không hỏi đến cùng, anh ta kiêng kỵ Triệu Huyên, thân phận của cô quá kỳ dị. Thần Tiên rơi vào phàm trần, dù tất cả đạo sĩ toàn quốc cộng lại cũng không bằng một mình cô. Chỉ có thể tôn kính, không thể đắc tội.
Cổ nheo mắt, không chút khách khí nói với Hứa Xương Quốc
"Ừm, tôi tạm giữ mấy thứ này."
Sau khi Hứa Xương Quốc rời đi, Triệu Huyên cất khăn vàng vào Càn Khôn trong tay áo, cầm thiên thư định đọc kỹ. Tuy nhiên, tại sao ngày xưa Lão Quân để lại một quyển thiên thư cho Từ Phúc?
Triệu Huyên ngồi xuống xích đu, tay ngọc đặt nhẹ lên sách, ánh sáng xanh phủ lên. Cuốn thiên thư mà Hứa Xương Quốc cố gắng cỡ nào cũng không thể mở, lại bị cô mở ra dễ dàng như vậy.
Cùng lúc đó, một tiếng quát khuếch tán trong thức hải của cô.
"Thiên Dạo ngũ thập, thiên diễn tứ thập, độn khứ kỳ nhất, thị vi nhất tuyến sinh cơ, diệc vi biến sổ. . . Tinh Quân, lão phu rốt cuộc chờ được ngươi."
Dứt lời, một luồng thánh quang mông lung thoáng hiện một bóng dáng quen thuộc bỗng nhiên xuất hiện trong thức hải của Triệu Huyên.
Triệu Huyên hơi nâng cằm lên, nhìn lén ông già kia, trong lòng nghi hoặc: Tại sao ông ta giấu thần thức trong thiên thư? Mà nghe ý tứ thì dường như đặc biệt chờ cô.
Đúng vậy, ông già tiên phong đạo cốt này là Thái Thượng Lão Quân khiến Triệu Huyên nhắc tới là ngứa răng. Là ông già này nói bậy làm Ngọc Đế đá cô ra Thiên Đình.
Tuy gặp họa được phúc tránh thoát tình huống Thiên Đình ẩn giấu, chúng thần phải ngủ say để không tan biến, nhưng cô vẫn rất bực mình. Mấy chục năm của Thái Thượng Lão Quân là mấy trăm năm trần gian.
Triệu Huyên nhàn nhã, cô muốn từ từ đọc, nhưng không ngờ sách vừa bị mở thì mấy chữ vàng kỳ lạ bay ra chui vào giữa trán cô. Triệu Huyên rùng mình, giữa chân mày hơi khó chịu, cô giơ tay xoa nhẹ.
Nhìn thấy cuốn sách màu vàng và khăn vàng, Triệu Huyên đã nhận ra hai thứ này quả thật là do Lão Quân để lại.
Vẻ mặt cô thờ ơ:
"Nếu Lão Quân có việc tìm tiểu Tiên thì cứ nói thẳng, cần gì xuất hiện trong thức hải của tiểu Tiên?"
Trong thức hải, Triệu Huyên chớp chớp mắt, đè nén cơn giận, hơi cúi người về phía Lão Quân.
"Lão Quân thật sự không biết đạo lữ của tiểu Tiên là ai sao? Không biết Lão
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền