Chương 430
Cổ trùng, thứ này rất ít thấy ở đất liền, chỉ có vùng hẻo lánh như thành phố Y là từng xuất hiện.
Nên Triệu Huyên không xa lạ gì với cổ. Mấy chục năm trước, Triệu Huyên đã đến thành phố Y, quan tài bằng gỗ lim tơ vàng lúc đầu của Doanh Chính bị cô tìm thấy trên núi lớn của thành phố. Lúc trước cô từng gặp một tộc đàn trong núi đó, bọn họ ngăn cách với thế gian, ít người, mỗi người đều là cao thủ tạo cổ.
"Các người biết cô bé à?"
Kim Đại Đa nghi hoặc hỏi. Ban ngày Kim Đại Đa không thể ra ngoài, tuy nghe Triệu Vũ từng đề cập mình có em gái nhưng chưa từng gặp.
"Em gái của Tiểu Vũ."
Triệu Huyên đáp.
Có điều, em gái Triệu Vũ rốt cuộc làm gì mà bị người chơi cổ truy sát? Không lẽ cô gái này có kẻ thù lớn gì? Thôi, đuổi cổ trên người họ ra đã, chờ cô gái tỉnh lại sẽ hỏi sau.
Triệu Huyên đã nhìn ra khác lạ của hai người, họ hôn mê vì có thứ dơ bẩn chui vào người.
"Không có việc lớn gì, bọn họ chỉ là trúng cổ, đuổi cổ trùng ra ngoài cơ thể là được."
Triệu Huyên lại nói. Tuy rằng cổ trùng cực kỳ khó giải quyết, nhưng chỉ cần tìm đúng phương pháp, muốn loại bỏ cũng hoàn toàn không khó.
Triệu Huyên ngồi xuống cạnh giường của Triệu Vũ, giơ tay rạch nhẹ cổ tay cậu ấy, một vết máu nhỏ xuất hiện trên làn da. Tay kia thì đặt nhẹ trên ngực Triệu Vũ.
Linh khí vào người, Triệu Huyên theo linh lực uốn lượn tìm được cổ trùng ẩn núp ở chỗ trái tim cậu ấy. Đồng thời, cô vừa đuổi cổ cho cậu ấy vừa giải thích khác biệt giữa Vu và cổ cho Doanh Chính, Kim Đại Đa nghe.
"Vu cổ chỉ là gọi chung cho thứ hại người. Cổ thường chế từ sâu lạ, có thể chia ra tốt và xấu, có thể cứu người, cũng có thể giết người. Vu thuật trong mắt người phàm kỳ thật cũng chính là đạo thuật, có người lấy đạo thuật cứu người sắp chết, chữa người bị thương, trừng phạt kẻ ác, phát huy điều tốt. Cũng có kẻ dùng đạo thuật hại người, giúp kẻ xấu."
Doanh Chính và Kim Đại Đa kinh ngạc hỏi:
"Sao có thể là Vu cổ?"
Kim Đại Đa và Doanh Chính đều không xa lạ với thuật Vu cổ, từ thời xa xưa nó đã rất khiến người vô cùng kiêng kỵ. Lúc ấy mặc kệ là dân gian triều đình, hễ thứ gì dính chữ 'cổ" đều bị đả kích mạnh. Mỗi tộc đàn đều có cách sống của mình, Triệu Huyên cũng không cảm thấy cổ liền nhất định là xấu, ít nhất tộc đàn đó nuôi cổ chữa bệnh, nổi tiếng lành ở vùng đó.
Thật lâu sau, chỗ cổ tay Triệu Vũ nổi lên vệt đỏ, càng đỏ hơn, máu tươi bắn ra từ miệng vết thương. Làm Triệu Vũ trúng cổ trong lúc đánh nhau mà không hay biết, người đàn ông kia cũng là một cao thủ chơi cổ.
Khoảnh khắc máu phun ra, Kim Đại Đa luôn nhìn chăm chú Triệu Vũ bỗng hành động. Chỉ thấy thân thể của Kim Đại Đa bỗng nhiên ngồi xổm xuống, đưa miệng đến dưới cổ tay Triệu Vũ, hút sạch máu bắn ra không sót một giọt. Máu của Tiểu Vũ là thức ăn cho ông ta, không thể lãng phí.
Triệu Huyên vứt bỏ suy nghĩ lung tung trong đầu, tập trung đuổi cổ cho Triệu Vũ. Mắt cô tối sầm, dùng linh khí xua con cổ trùng dọc theo mạch máu chậm rãi bơi về phía cổ tay Triệu Vũ.
Ông ta một tháng mới có thể được một giọt máu của Tiểu Vũ, lần này chảy nhiều như vậy là bao nhiêu giọt? Không được lãng phí thức ăn!
Giải quyết xong cổ trên người Triệu Vũ, Triệu Huyên xoay người
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền