Chương 453:
Lồng lộng Côn Lôn, khí thế bàng bạc.
Núi Côn Lôn ngạo nghễ sừng sững ở biên giới tây bộ xa xôi, nhìn xuống mảnh đất Thần Châu. Nơi đây bốn mùa lạnh giá, đỉnh băng san sát, bốn mùa trắng tuyết mênh mang.
Núi Côn Lôn là nơi linh khí dồi dào nhất ở thế giới này, cũng là tâm mạch của đất Trung Quốc, không đến bất đắc dĩ thì Triệu Huyền không muốn đi nơi ấy.
Nhưng biển đời hóa bể dâu, theo thời gian trôi, nơi này đã không còn như xưa. Tuy linh khí vẫn dồi dào nhưng bốn phía tĩnh lặng, chẳng còn sức sống như trước.
Nơi này cổ xưa yên lặng, giống như tên của nó vậy, mang theo mùi chết chóc u ám khiếp sợ.
Xa xưa kia cô từng may mắn đến Côn Lôn, lúc ấy, Tây Vương Mẫu mở tiệc mời chúng Tiên trên Thiên Đình, vì thiếu người nên cô bị bắt tới đầy đưa suối Hắc Hải vào Dao Trì.
Đó là cô lần đầu tiên hạ phàm, khi đó, nơi này bốn mùa như xuân, vạn vật bừng bừng sức sống, linh thú tùy ý chạy nhảy trong núi, rất là yên bình.
Sau khi cố định trận pháp thì đã qua hai ngày, Hứa Xương Quốc và Tôn Khê tìm kiếm ở nơi đồng đội mất tích nhưng không thấy dấu vết, đành rời núi tìm giúp đỡ.
Hứa Xương Quốc càng muốn kêu hai người qua điện thoại đến thẳng núi Côn Lôn, nhưng anh ta tự biết thân phận, biết mình không trực tiếp đến nhờ thì rất khó mời họ.
Lỗi tại Tiêu Thiên Quyền không đáng tin cậy, Hứa Xương Quốc vừa rời núi liền gọi điện thoại cho cậu ấy, định kêu lại giúp nhưng gọi mãi không bắt máy, anh ta đành khẩn cấp về thủ đô.
Hứa Xương Quốc thậm chí không về bộ môn đã đi nhà của Tiêu Thiên Quyền, được biết cậu ấy đã trả phòng, bất đắc dĩ đi vòng lại đây tìm Triệu Huyên.
Hứa Xương Quốc đúng là hiểu tính khí của Triệu Huyên, nếu anh ta nhờ qua điện thoại thì cô sẽ không đi.
Hứa Xương Quốc chưa từng nghĩ sẽ giấu giếm Triệu Huyên về ma vật ở núi Côn Lôn, cô vừa hỏi anh ta liền kể hết những gì mình biết ra.
Triệu Huyên nghe xong, cau mày suy tư một lát, ngước mắt lên không nhanh không chậm nói:
"Tôi đã biết, các người đi về trước đi, việc này tôi sẽ đi xử lý"
Tiễn hai người rời đi, Triệu Huyên chậm rãi dựa vào sofa, nhíu chặt chân mày như suy tư gì.
Trong văn phòng không quá lớn bỗng thinh lặng.
Cô nhìn ngọn núi thấp thoáng phía cuối trời, trong mắt vụt qua hoài niệm.
Bởi vì nơi đó . . .
Triệu Huyên ngồi trên ghế, ngón tay gõ mép ghế, nhíu mày hỏi:
"Hãy nói rõ các người đến núi Côn Lôn đã gặp chuyện gì? Cấm kỵ trong núi đó không dễ bị kích phát."
Dãy núi này lưu truyền vô số thần thoại cổ xưa. Nó có nhiều thắng cảnh, nổi tiếng nhất là thung lũng chết núi Côn Lôn lưu truyền đến nay, còn được gọi là cửa địa ngục.
Người đời hay nói thung lũng chết là cấm địa chết chóc chỉ có vào chứ không ra được, nhưng ai biết nơi này là lối vào Côn Lôn thật.
Triệu Huyên thở dài, Tôn Khê bị thương nghiêm trọng, công lực mất rất nhiều, nếu không nghỉ ngơi kịp lúc thì sau này khó mà tiến bộ.
Nói xong, cô nhìn Tôn Khê, đến gần rồi giơ ngón tay điểm vào giữa hai chân mày anh ta, dẫn linh lực ít ỏi trong người anh ta chạy khắp tứ kinh bát mạch.
Doanh Chính nhìn Triệu Huyên, hỏi:
"Em định khi nào xuất phát."
Triệu Huyên ngẩng đầu nói:
"Càng nhanh càng tốt, anh đặt vé máy bay tối nay giúp em đi."
Doanh Chính nhìn vẻ mặt trầm tư của cô, chuyến đi
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền