Chương 460:
Mấy người chia tay ở bên ngoài thung lũng chết. Triệu Huyên đáp:
"Được rồi, vậy các người đi về trước đi!"
Chờ nhân viên bộ môn đi khuất tầm mắt, Triệu Huyên cau mày xoay người đi về phía vị trí Thanh Long dưới dãy núi. Cô cần xác nhận lại ma vật kia, tiện thể gia cố trận pháp mà Hứa Xương Quốc nói.
Triệu Huyên nghe vậy, híp mắt suy nghĩ trong chốc lát, sau đó liền sải bước đi hướng vị trí Thanh Long.
Khuôn mặt Triệu Huyên âm u, vừa đi vừa suy nghĩ về ma vật kia. Cô lục lại ký ức muốn tìm ra thông tin của ma vật lại phát hiện một mảnh trống rỗng. Cô chưa từng nghe về ma có hình dạng đó, trái lại tám cánh sau lưng ma vật khá quen mắt. Tám cánh kia hơi giống Thiên Sứ của phương Tây, nhưng cánh Thiên Sứ là màu trắng và chỉ có sáu cánh.
Không có thông tin về ma vật, Triệu Huyên đành đi ngược dòng.
Bầu trời xanh biếc phản chiếu xuống mặt hồ, sóng nước dập dồn. Nghĩ đến đây, Triệu Huyên nhíu chặt chân mày, sắc mặt khó coi, cô đi nhanh, nhảy vài cái đến bên bờ hồ.
Cô đứng một lúc bên hồ rồi nhảy lên cao chui xuống nước. Đáy hồ có cỏ nước héo úa, bốn phía tĩnh lặng mang theo bầu không khí âm u khủng bố.
Pháp nhãn của Triệu Huyên soi rõ tử khí đen như mực bay ra từ nước bùn ở đáy hồ, vị trí tử khí bay ra như địa ngục chồng chất vô số thi cốt. Triệu Huyên vừa đạp vào phạm vi tử khí thì từng ngọn lửa ma trơi bùng cháy quanh người cô. Lửa màu tím đen lan tràn ở đáy nước như muốn đốt sạch sinh linh muốn đến gần. Triệu Huyên hoàn toàn không sợ loại khí tà ma này, cô sinh ra ở nơi ô uế của Thiên Đình, nơi đó xui xẻo đặc nhất trong đất trời. Cô không sợ chỗ đó thì ngán gì ma khí cỏn con này.
Ánh mắt cô sâu thẳm nhìn thoáng qua lửa ma trơi trước mặt, tiến lên một bước. Ánh sáng như đốm lửa càng lúc càng mở rộng, dần xua tan lửa đen quanh người. Triệu Huyên cười lạnh, giẫm mạnh nhảy vào nước bùn ở đáy hồ.
Triệu Huyên cúi đầu, hỏi:
"Trước kia có người xa lạ đi vào không?"
Triệu Huyên dường như nghĩ tới cái gì, vươn tay chọt rắn đen nhỏ trên cổ tay, bâng quơ hỏi:
"Ngươi ở bí cảnh lâu như vậy, có thấy chuyện gì khác lạ không?"
Hắc Phong bị cô chọt vặn vẹo, thè lưỡi rắn nói:
"Không có, bí cảnh bị phong kín thì làm gì có khác lạ."
Hắc Phong nghiêng đầu rắn ngẫm nghĩ, nói:
"Có, ta nhớ bí cảnh đóng kín bốn nghìn năm sau có một người hơi thở giống sáu người hôm qua rơi vào. Người kia dường như bị thương, đi vào chưa tới hai ngày đã chết. Mấy trăm năm trước cũng có một người đã đi vào, nhưng người đó trông rất yếu, hẳn là người phàm bình thường"
Triệu Huyên cau mày suy tư, Hắc Phong lẳng lặng quấn quanh cổ tay cô. Hắn ngước đầu nhìn cô mặt đen thui, mắt rắn co rút càng không dám nhúc nhích. Lửa ma trơi quá mãnh liệt, Hắc Phong bị bất ngờ đốt phỏng.
"A!"
Triệu Huyên cúi đầu nhìn thân thể Hắc Phong, cô khẽ hừ một tiếng, lật tay lại ném phép Tiên lên người mình bảo vệ cho hắn.
Cô cất bước, dưới chân lóe tia sáng. Pháp nhãn của cô thấy ma vật khá mạnh, nhưng bây giờ hắn như rồng mắc cạn ở bãi ghềnh, có lẽ cô có thể tiêu diệt hắn. Đoán theo hướng này thì ma vật đó hẳn là cũng bị nhốt gần ba ngàn năm.
Bí cảnh đóng kín hơn bốn ngàn sau, tính ra thì khoảng đoạn cuối nhà Chu. Nếu cô không đoán sai,
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền