Chương 462
Triệu Huyên rời khỏi hồ nước không lâu sau phương xa có hai khách tây cõng ba lô cười nói bước chậm đến gần.
Bọn họ đứng cạnh hồ nhìn phong cảnh bốn phía, ngồi xổm xuống vốc nước rửa cát bụi dính trên mặt. Thật lâu sau, hai người đứng lên nhìn nhau, cõng ba lô quay về đường cũ.
Triệu Huyên xuống núi Côn Lôn đi về phía thị trấn gần đó.
Tuy núi Côn Lôn nổi tiếng nhưng đường gập ghềnh, không có quốc lộ đi thẳng lên đỉnh núi. Cô muốn về thủ đô phải đi thị trấn gần đó bắt xe về.
Đã gần đến chạng vạng, núi Côn Lôn hùng vĩ, hoàng hôn chiếu xuống đỉnh núi tuyết tỏa ánh sáng chói mắt.
Đến thị trấn, Triệu Huyên suy tư một lúc sau, chuẩn bị gọi điện thoại hỏi Hứa Xương Quốc về thông tin của ma vật kia.
Để phòng ngừa, cô cảm thấy nên tìm hiểu rõ ràng trước.
Đường dây vừa kết nối, bên kia liền phát ra giọng sốt ruột của Hứa Xương Quốc:
"Cô Triệu, sao cô đi Côn Lôn một mình vậy? Cô chờ chút, tôi và Tôn Khê nửa đêm sẽ đến núi Côn Lôn, lúc đó chúng ta cùng nhau lên núi."
Hứa Xương Quốc cứ nghĩ Triệu Huyên sẽ cùng họ đi núi Côn Lôn, không ngờ sáng sớm hôm nay được Doanh Chính cho hay từ chiều hôm qua cô đã cưỡi máy bay đi rồi.
Triệu Huyên nói:
"Không cần, người của bộ môn đã đi ra, yên tâm, không ai bị thương hay chết, nhưng bọn họ đi không nhanh bằng tôi, chắc còn chưa xuống núi. Chờ họ xuống nói chắc sẽ gọi điện thoại cho anh."
Triệu Huyên đáp:
"Ừ, bọn họ rơi vào một bí cảnh xa xưa. Thôi, đừng nói về họ nữa, tôi hỏi anh chút chuyện, nhóm tổ sư của anh ngày xưa làm cách nào trấn áp ma vật ở dưới núi Côn Lôn?"
Hứa Xương Quốc nghi hoặc hỏi:
"Cô hỏi cái này làm cái gì?"
Hứa Xương Quốc tự hỏi trong chốc lát, nghĩ đến thân phận của Triệu Huyên, cảm thấy nói cho cô biết cũng không sao.
Triệu Huyên hỏi:
"Lúc trước hắn giáng xuống chỗ nào? Ở núi Côn Lôn hả?"
Hứa Xương Quốc phủ nhận:
"Không phải, chỗ hắn giáng xuống là phương Tây xa xôi, một nơi rất cằn cỗi. Lúc đầu các tổ sư của tôi không phát hiện hắn, mãi đến có một ngày lửa từ núi phương Tây lan tràn đến đất Thần Châu, những đại năng của các môn phái mới phát hiện hành tung của hắn. Lúc ấy các phương Đạo Môn theo dấu, sử dụng đủ loại thủ đoạn đến gần như làm Đạo Môn bị hủy diệt."
Anh ta nói:
"Sự tình quá lâu rồi, tôi cũng không rõ lắm, chỉ nghe sư phụ kể và ghi chép trong sư môn con ma kia là đột nhiên từ trên trời giáng xuống."
Triệu Huyên nghe vậy, hơi nghi hoặc. Vạn vật bị diệt không mọc một ngọn cỏ!
Hứa Xương Quốc dừng một chút, nói tiếp:
"Theo ghi lại, hẳn buông xuống khiến phạm vi trăm dặm cháy lửa, nơi đi qua vạn vật bị diệt không mọc một ngọn cỏ."
Vô lý quá.
Thiên Đình cai quản nhân gian, nếu nhân gian thật sự có ma vật tai họa một phương thì Thiên Đình không thể nào ngồi yên nhìn.
Chuyện lớn như vậy, lúc trước vì sao không kinh động Thiên Đình!
Hứa Xương Quốc giật mình kêu lên:
"Ma kia còn sống, tuy rằng núi Côn Lôn có thể tạm thời trấn áp hắn, nhưng không chừng trăm năm, nghìn năm sau hắn sẽ thoát ra phong ấn. Con ma đó không phải ma tầm thường, hắn mà ra được sẽ quậy nát thế giới này"
Rốt cuộc là loại ma vật gì mà cần dùng gân và da rồng mới trói được hắn!
Những sợi xích làm từ gân và da của Long Trạch.
Tuy ma khí giấu hơi thở của xiềng xích, chỉ còn
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền