Chương 466
Dãy núi kéo dài liên miên như quái thú dữ tợn đang ngủ đông, mang theo cảm giác khủng bố. Tối nay đêm rất đen, trên bầu trời chỉ có mấy vì sao tỏa ra le lói, tầm nhìn đặc biệt thấp.
Bọn họ không muốn xen vào chuyện của người khác, nhưng chuyến đi núi Côn Lôn này đã định sẵn sẽ không bình tĩnh. Đoàn người sắp tới chân núi, đạo trưởng Phong đi đầu đột nhiên vươn tay ra cản lại năm đồng bạn đi sau, tay đè không khí ra hiệu mọi người nhanh chóng cúi người xuống. Cùng làm trong một bộ môn nên họ rất có ăn ý. Đạo trưởng Phong vừa ra hiệu, năm người theo sau liền hiểu ý. Mấy người ánh mắt sắc bén lập tức nằm sấp xuống đất.
Sau khi nằm xuống, Mục Vũ hỏi nhỏ:
"Sao vậy đạo trưởng Phong?"
Đạo trưởng Phong yên lặng nghe một lúc sau nói nhỏ:
"Đến rồi, các người chú ý nấp kỹ, đừng phát ra tiếng."
Ông ta nói xong im lặng, sau đó ngẩng đầu nhìn thẳng phía trước. Vài người nhìn theo hướng đạo trưởng Phong nhưng không thấy gì. Ông ta quay đầu nhìn mấy đồng bạn mờ mịt thì lắc đầu, khẽ thở dài rồi dán mặt sát đất, lắng nghe âm thanh từ đất. Vừa rồi ông ta nghe được tiếng bước chân của người đến không chỉ nhẹ mà còn dài, nghĩa là đối phương mỗi bước ra một bước là cách xa một mét.
Ầy, hiện giờ Đạo Môn, thế hệ sau ngày càng kém. Không biết là do tu luyện đến lú hay sao, bắt quỷ trừ yêu còn được, nhưng vứt hết thường thức sinh hoạt rồi.
Một lát sau, một bóng đen như bóng ma từ phía cuối chỗ tối bay đến trước mắt. Sáu người nín thở nấp trong bóng tối, nhìn chăm chú đẳng trước.
Kỳ lạ, tại sao có cô gái bình thường ở đây! Khoan, bóng đen kia hình như khiêng cô gái trên vai! Đều là người tu đạo, nghe và hô hấp, mấy người liền biết đó là của người thường.
Mấy người đang muốn tìm hiểu bóng đen kia là quỷ quái từ đâu đến thì một giọng nữ la đau vang lên, âm thanh rất khế nhưng rõ ràng trong đêm yên tĩnh. Nhìn người đó một lần nhảy xa ba mét, mấy người xoe tròn mắt biết là gặp ma quỷ rồi.
Yêu ma nơi nào dám tai họa người phàm! Tôn chỉ của bộ môn là bảo vệ dân chúng, việc họ thường làm nhiều nhất là tiêu diệt yêu ma quỷ quái làm hại người phàm. Sau khi nhìn rõ điểm này, mấy người tu hành làm việc trong bộ môn nhiều năm, diệt ác giúp thiện đã khắc trong máu lập tức nổi giận.
Không gặp thì thôi, bây giờ gặp được, mấy đạo sĩ tự nhiên không thể làm như không thấy. Lúc này đạo trưởng Phong bất chấp nguy hiểm hay an toàn. Đạo trưởng Phong ra lệnh một tiếng, Mục Vũ và mấy nhân viên bộ môn phối hợp ăn ý lao về phía bóng đen đi ra từ bóng tối.
Người đàn ông vội chạy đi hội hợp với đồng bạn, hoàn toàn không phát hiện nơi này sẽ có mai phục, vừa chạm mặt đã chịu thiệt trong tay mấy đạo sĩ đột nhiên xuất hiện. Mấy người ẩn thân ở nơi tối tăm, hơn nữa chuẩn bị trước, cùng nhau xông lên bất ngờ đã dọa người kia. Gã thấy mấy đạo sĩ xuống tay không giữ sức thì lòng chùng xuống, trong cơn hoảng loạn khiêng Lâm Phỉ né trái tránh phải.
Người đàn ông rất muốn đánh trả nhưng bận khiêng một người. Hơn nữa người này còn đặc biệt quan trọng, không được có sơ sẩy gì, khiến gã bị bó tay bó chân.
Nhưng tránh né một lúc thì người đàn ông phát hiện mục tiêu của nhóm người này là mình chứ không phải Lâm Phi bị gã bắt cóc. Nếu mục tiêu của bọn họ
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền