Chương 468:
Sáng nay Martin nhận được tin Lâm Phỉ đến liền đi vào trấn nhỏ bên ngoài núi Côn Lôn, sẵn sàng bắt người. Martin không quen địa hình, không thăm dò trước nên gã tìm nửa ngày ở thị trấn mới tìm được mục tiêu. Thời gian gấp gáp, gã không kịp làm kế hoạch khác nên mới có hành động cướp người giữa đường. May mắn gã là người dị năng tốc độ, nhanh nhất trong giáo hội, dễ dàng bắt cóc một người.
Bắt được người rồi nhưng Martin chưa kịp chạm mặt đồng bạn chờ giúp đỡ thì đụng phải mấy chướng ngại vật. Martin nhìn mấy đạo sĩ đột nhiên xuất hiện, đang bực mình nên gã đánh rất dữ. Martin nhấc chân, chuỗi cái bóng vụt qua, nắm đấm vung ra giống như ba đầu sáu tay nện vào người mấy đạo sĩ. Martin dù sao chỉ là người dị năng chứ không phải Vampire, nghe giã bốp bốp nhưng không thể đánh mấy đạo sĩ bị thương nặng.
Tốc độ của Martin rất nhanh, nhưng bên đạo trưởng Phong có bùa không phải chỉ vẽ cho đẹp. Các lá bùa vàng với đủ loại công hiệu ném ra ngoài liền kiềm hãm tốc độ của Martin. Martin mất ưu thế tốc độ liền rơi vào khó khăn, nhóm người bắt lấy cơ hội tấn công, sau vài vòng đấu đã bắt giữ Martin.
Đạo trưởng Phong nhìn người dị năng bị Mục Vũ cầm chuôi kiếm đánh xỉu, vẻ mặt nghiêm túc nói:
"Việc này không đơn giản. Mục Vũ, cậu hãy cống hắn. Chúng ta mau xuống núi báo cho bộ trưởng Hứa, khiến bộ trưởng Hứa quyết định"
.
Mục Vũ lên tiếng, kêu người bên cạnh hỗ trợ ném Martin mềm nhũn lên lưng mình.
-
Cùng lúc ấy, sau một loạt hỗn loạn, Lâm Phỉ cũng lấy lại tinh thần. Sắc mặt cô ta trắng nhợt, trong lòng hoảng hốt: Đêm nay có lẽ mình đã gặp việc lớn. Mới vừa rồi nếu cô ta không nhìn lầm thì mấy người này hình như ném bùa vàng ra!
"Đạo trưởng Phong, còn cô gái . ."
Một đạo sĩ chỉ về phía Lâm Phỉ đứng một bên.
Đạo trưởng Phong lại gần Lâm Phỉ, nheo mắt quan sát cô ta, nhíu mày như suy tư gì:
"Cô gái, không sao chứ?"
.
Lâm Phỉ kiềm nén đáy lòng sợ hãi, thấy hỏi chuyện là một ông già trông hiền lành thì hơi thả lỏng.
"Không sao, cảm ơn các người đã cứu tôi."
Đạo trưởng Phong hỏi:
"Cô đi nổi không?"
.
"Được ạ, tôi đi được."
Đạo trưởng Phong thấy thế bèn kêu một người hơi khỏe cõng Lâm Phỉ đi.
"Vậy hãy theo chúng tôi xuống núi"
Ông ta nói với Lâm Phỉ xong quay qua kêu đồng bạn chuẩn bị xuống núi.
"Cảm ơn, cảm ơn các người."
Lâm Phỉ cảm kích vội vàng nói lời cảm tạ, chạy chậm đuổi theo. Điều này khiến Lâm Phỉ có chút theo không kịp bọn họ.
Dọc đường đi, đạo trưởng Phong vờ như thuận miệng bắt chuyện với Lâm Phỉ, ông ta muốn tìm hiểu cô ta bị bắt đến núi Côn Lôn như thế nào. Lâm Phỉ là người lăn lộn giới văn phòng nhiều năm, đạo trưởng Phong mới hỏi chuyện cô ta liền biết ý đồ. Lâm Phỉ đã tỉnh táo lại thì đầu óc rất khôn khéo, biết chuyện mình gặp đêm nay rất kỳ lạ, hơn nữa kẻ bắt cóc cô ta dường như cũng không phải là người bình thường. Từ thủ đoạn bắt cóc thô bạo thì ước chừng cô ta gặp rắc rối lớn. Lâm Phỉ sợ còn bị bắt cóc nữa, nên đạo trưởng Phong mới hỏi cô ta liền kể hết chuyện mình gặp được. Lâm Phỉ kể lại rất tỉ mỉ, không sót một chữ nào hành trình sau khi đến núi Côn Lôn của mình cho đạo trưởng Phong nghe, bao gồm gặp Triệu Huyên ở nhà nghỉ.
Cô ta suy nghĩ cảm thấy dọc đường đi người duy nhất đáng ngờ là Triệu Huyền đột nhiên
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền