Chương 500:
Một trận chiến lớn đã tàn phá đường biên giới Nepal và núi Côn Lôn. Núi non tráng lệ mất đi vẻ hùng vĩ vốn có, mang theo vẻ đẹp suy tàn. Dư ba khí kình từ trận chiến của hai phe đã cắt đứt con sông, tạo thành từng con suối nhỏ uốn lượn chảy đến tận cùng trong núi.
Cùng lúc đó, ma khí cuồn cuộn nhấc nước hồ lên cao mười mét, rồi khu vực hồ nước bỗng động đất, núi sụp đất nứt. Hứa Xương Quốc rất rõ ràng đáy hồ giam giữ một con quái vật như thế nào, anh ta không suy nghĩ nhiều liền biết ai gây ra chấn động này.
Ven hồ chỗ trũng dãy núi, đám người vốn sẵn sàng chiến đấu và luôn cảnh giác kẻ địch xâm phạm, lúc này vẻ mặt sốt ruột, trong mắt đều tràn ngập kinh hoàng. Dẫn đội là đệ tử Triệu Vũ của cô.
"...Triệu Huyên chỉ cảm giác trước mắt xoay tròn, cả người liền bỗng nhiên bay lên không.
Triệu Huyên tựa vào ngực Doanh Chính. Doanh Chính đỡ Triệu Huyên, thấy cô gương mặt tái nhợt không có chút máu thì đáy lòng mơ hồ có chút lo lắng. Cô ngẩng đầu, mắt đen liếc khuôn mặt lạnh lùng của Doanh Chính, cô mím môi ôm cổ anh. Triệu Huyên mỉm cười trấn an anh, tựa người vào anh. Thiên Thù Kiếm Trận tiêu hao hết sức mạnh Tiên của cô, nghỉ một lúc chỉ đủ cho cô có sức nhấc hai chân.
Trong trời đêm còn có một đại trận do cô bày ra, cô đã kiệt sức, hoàn toàn không có sức lực dỡ bỏ trận pháp của mình. Nhưng không bắt buộc dỡ trận pháp mới có thể đi ra ngoài, chỉ cần đạp bước chân chính xác thì vẫn có thể bình yên ra khỏi trận.
Doanh Chính nhìn thoáng qua phương hướng mà cô chỉ trầm giọng ừ. Anh cúi đầu nhìn cô gái suy yếu tựa vào ngực mình, mắt đỏ sâu thẳm, bế cô sải bước đi về hướng đông nam. Triệu Huyên chỉ huy anh từng bước một đi ra đại trận. Sau khi đoàn người ra trận pháp thì tăng tốc đi núi Côn Lôn.
Lúc Triệu Huyên phục hồi chút sức lực có thể miễn cưỡng đứng lên thì Doanh Chính và Thanh Ô đã thanh lý chiến trường xong.
Thanh Ô dẫn tộc nhân đi hội hợp với Triệu Huyên, trong mắt y mang theo trầm trọng và đau xót. Bởi vì có ba tộc nhân vĩnh viễn vùi thân nơi đây. Vu tộc vốn đã ít người, Thanh Ô quý trọng mỗi một tộc dân, huống chi ba người chết còn là lực lượng nòng cốt của tộc. Lòng Thanh Ô rất đau nhưng không còn cách nào khác.
Thanh Ô đi theo phía sau nhìn động tác của hai người thì chân hơi khựng lại, đôi mắt sâu thẳm sau lưng trở nên thản nhiên. Thiên Đình và Vu tộc đánh cờ đã kết thúc từ hơn hai nghìn năm trước, bây giờ y đã nhìn thoáng rồi. Ý trời như thế, cưỡng cầu không được.
Mấy người hội hợp, Triệu Huyên hơi ngẩng đầu nhìn trời đêm, cánh tay khẽ nâng chỉ hướng phía đông nam, nói: "
Đi phương hướng kia, chúng ta đi núi Côn Lôn hội hợp với Hứa Xương Quốc trước, những chuyện khác chờ gặp anh ta rồi tính tiếp."
Khi nhóm người Doanh Chính và Triệu Huyên chạy đến chỗ hồ nước thì mọi người đang vẻ mặt căng thẳng canh giữ. Sau khi ngừng chấn động, Hứa Xương Quốc lập tức tổ chức nhân viên canh giữ nghiêm ngặt, phòng ngừa Thần Ma phương Tây muốn cứu quái vật ra khỏi đáy hồ thừa dịp loạn ra tay. Còn anh ta thì mang theo một đội người đi vị trí Thanh Long bên bờ hồ xem xét Bát Kỳ Bàn chôn tại đó có bị sứt mẻ gì không.
Trận chiến thế kỷ hạ màn ở đây. Thiên Sứ phương Tây bị diệt hoàn toàn trong trận chiến,
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền