Chương 62: Chương 62
Mấy ngày ngắn ngủi, tần suất Triệu Huyên gõ quan tài càng lúc càng thường xuyên.
Sáng sớm hôm sau, Triệu Huyên vừa mở cửa tiệm không lâu sau thì hiệu trưởng Vương già nua đi vào tiệm, ông ấy đến tìm cô để giải quyết chuyện trường học sau đó.
Khi nghe Triệu Huyên nói đã hoàn toàn giải quyết chuyện trường học thì hiệu trưởng Vương nhẹ lòng, thanh toán khoản tiền cuối cho Triệu Huyên, sau đó cất bước nhẹ nhàng rời khỏi tiệm quan tài.
Triệu Huyên có ấn tượng tốt với hiệu trưởng Vương, lần này ra tay cô chỉ lấy giá tình cảm, một nghìn tệ.
Triệu Huyên rút năm tờ tiền màu đỏ ra, đi vào sân. Triệu Vũ đang ngồi xếp bằng luyện công ở giữa sân, ánh sáng mặt trời rực rỡ bay xuống người cậu ấy, khuôn mặt hơi có vẻ ấu trĩ, thoạt nhìn trong tĩnh lặng tỏa ra chút ánh sáng thánh khiết.
Triệu Huyên không quấy rầy cậu ấy, bước nhẹ lướt qua, đi vào phòng của Doanh Chính.
Doanh Chính ngồi dậy từ quan tài, đôi mắt đỏ sâu thẳm nhìn cô gái ngoài quan tài.
Sau khi biết Triệu Huyên kêu mình làm gì, đáy mắt bình tĩnh nổi lên chút gợn sóng, Doanh Chính không từ chối ý tốt của cô, đứng lên khỏi quan tài, lặng lẽ theo sau cô ngồi xuống bàn ăn.
Nhìn một chén nhỏ tiết canh vịt đặt trước mặt, yết hầu của Doanh Chính hơi lăn lộn, sau đó mới lạ cầm đũa lên chậm rãi ăn cơm.
Triệu Huyên luôn ngẩng đầu nhìn chăm chú Doanh Chính nên cũng trông thấy vẻ không vui trên mặt anh. Cô cau mày, dường như cũng phát giác không ổn, mắt vụt tắt tia sáng, thầm thở dài.
Triệu Huyên không biết cảm xúc trong lòng Doanh Chính thế nào, nhưng khi thấy anh ăn ngon lành thì chân mày thanh tú hơi nhướng lên, có chút vui vẻ.
Triệu Vũ nhìn tiết canh vịt trước mặt Doanh Chính, tay cầm đũa khẽ run, mắt đen co rút, cậu ấy vùi đầu giả vờ bình tĩnh lùa cơm vào miệng.
Triệu Vũ vừa ăn vừa liếc trộm Doanh Chính, lại quay đầu nhìn Triệu Huyên, tim đập nhanh.
Sư phụ đây là . . .
Triệu Vũ là người học đạo, tuy bản lĩnh không lớn nhưng biết một số kiến thức cơ bản nhất.
Động tác nhỏ của đệ tử tự nhiên không thoát khỏi pháp nhãn của Triệu Huyên, cô chưa từng nghĩ sẽ giấu giếm thân phận của Doanh Chính với Triệu Vũ, dù sao về sau bọn họ sẽ sinh hoạt cùng một sân, không nói thứ khác, quan tài trong phòng Doanh Chính đủ bại lộ tất cả.
Triệu Huyên không định nói thân phận của Doanh Chính cho Triệu Vũ, nhưng cũng không cố ý che giấu, chân tướng thế nào cứ để cậu ấy tự phát hiện.
"Tiền công?" Doanh Chính sửng sốt.
"Đây là tiền công buổi tối hôm trước chúng ta làm việc, tôi không tham tiền của anh, cầm đi."
Triệu Huyên phớt lờ cảm xúc nhỏ của anh, cô đưa hai tờ tiền trăm tệ giá trị lớn cho anh, nói.
Tiền!
Tờ tiền đỏ trăm tệ giống như một cục đá ném vào giữa hồ, dập dờn từng vòng sóng gợn nhỏ trong lòng anh.
Sau đó là một ngọn lửa vô danh bùng cháy rồi bị dập tắt ngay.
Doanh Chính cúi đầu, ánh nắng xuyên qua cửa sổ chiếu vào trong phòng, chiếu lên khuôn mặt nhợt nhạt của anh, vẻ mặt hơi hoảng hốt. Anh nhìn bàn tay trắng nõn bóng loáng trước ngực, mắt đỏ hơi thẫn thờ, trên khuôn mặt ác nghiệt thoáng qua vẻ ngượng nghịu.
Doanh Chính dù sao từng làm vua, lòng tự trọng thẩm tận xương, trong một chốc không thể buông xuống.
E rằng lúc này anh cảm thấy cô dùng tiền bôi nhọ mình.
"Chuyện gì?" Doanh Chính nhàn nhạt hỏi, trong giọng nói mang theo mấy phần bực bội.
"Không cần" Doanh
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền