Chương 78. Chương 78
Châu Côn Minh thấy Triệu Vũ và Doanh Chính trở về thì mời họ vào bàn ăn cơm. Lúc này sắc trời đã tối, ba người này ăn xong còn phải về thị trấn Long Ngâm, đi đường đêm không dễ, về càng sớm càng tốt.
Trên bàn ăn, Châu Côn Minh là chủ nhà tự nhiên phải cảm ơn người đến giúp đỡ. Tuy người đàn ông đi cùng cô chủ Triệu trông hơi lạnh lùng kiệm lời, nhưng Châu Côn Minh làm chủ nhà không thể bởi vì tính cách của người khác mà không lễ độ.
Châu Côn Minh vừa nói vừa đưa ly rượu cho Doanh Chính, muốn dùng rượu biểu đạt lòng biết ơn. Ông ấy cười bưng hai ly rượu đi đến chỗ Doanh Chính, rất khách khí nói:
"Anh em, hôm nay làm phiền mọi người, mời ăn bữa cơm thường, đừng khách khí. Tôi không nói nhiều lời cảm ơn dài dòng, nào, uống một ly."
Doanh Chính củi đầu nhìn ly rượu trước mặt, mắt đen sửng sốt. Anh im lặng nhìn Châu Côn Minh, tiếp đó lại quay đầu nhìn Triệu Huyên, muốn hỏi cô là có thể uống ly rượu này không.
Đương nhiên, Châu Côn Minh cho rằng Triệu Huyên nên uống ly rượu này, nhưng cô là phụ nữ, ông ấy là đàn ông sao có thể khuyên phụ nữ uống rượu.
Nhưng hai người không suy nghĩ cùng một kênh, giao lưu bằng ánh mắt thất bại. Ông ấy cứ nghĩ người này chỉ là tương đối trầm mặc, nhưng ông ấy kính rượu mà anh không thèm nhìn, quá thanh cao.
Doanh Chính lạnh nhạt nhìn Châu Côn Minh, cũng không hiểu gì cả. Bởi vậy Châu Côn Minh bỏ qua vẻ mặt không cảm xúc của Doanh Chính, mặt dày đưa ly rượu.
Châu Côn Minh thấy Doanh Chính trầm mặc thật lâu không vươn tay nhận ly rượu, khuôn mặt thô ráp đỏ ửng, tay cầm rượu rụt về không được, đưa ra cũng không ổn, lúng túng khựng tại chỗ.
Triệu Vũ vùi đầu ăn cơm cũng phát hiện không khí lúng túng giữa Doanh Chính và Châu Côn Minh, cậu ấy ho khan một tiếng, để đũa xuống, đứng lên giải vây cho anh.
"Ông chủ Châu đừng trách, chú của tôi hơi yên lặng, không rành mấy chuyện này, hơn nữa không thể dính rượu, tôi xin uống thay mặt chú tôi."
Triệu Vũ nhận lấy ly rượu từ tay Châu Côn Minh, vì biểu hiện thành ý của mình, cậu ấy hào sảng uống hết một hơi. Hơn nữa ba người đi chung, kính ai đều giống nhau, chỉ cần có thể biểu đạt lòng biết ơn của mình là được.
Châu Côn Minh dùng rượu đãi khách là nho núi tự hải và ủ, hương rượu không nồng, có chút ngọt, dù Triệu Vũ uống nhanh nhưng không bị sặc.
"Chàng trai, khá lắm"
Châu Côn Minh nhìn bộ dạng uống rượu của Triệu Vũ thì cười tủm tỉm vỗ cậu ấy, sau đó quay đầu khách khí nói với cô và anh:
Triệu Huyên ngẩn ngơ, Triệu Đại Tiên khó xử, không biết có nên cản rượu giúp Doanh Chính không. Cô Triệu Huyên sống mười nghìn năm, hoàn toàn không biết lễ nghi khách sáo như kính rượu. Không thể trách cô, lúc trên Thiên Đình cô lẻ loi một mình, chúng Tiên trông thấy cô là né xa, không thể nào bưng rượu chạm về phía với cô. Không nhận thì dường như hơi kỳ, nhưng nếu nhận . . . giao lưu bằng ánh mắt thất bại.
Hơn nữa thức ăn của chú cương thi là máu, sao có thể uống rượu? Uống ly rượu phàm này không chừng sẽ bị tiêu chảy. Đương nhiên, Triệu Vũ không biết Doanh Chính có bị tiêu chảy hay không, tóm lại chủ cương thi không thể uống rượu này.
Cũng may anh nương tay, Triệu Huyên biết nếu Doanh Chính đánh thật thì e rằng Triệu Vũ đã bị phế. Triệu Huyên nhìn trên quần áo của cậu ấy dính chút vụn
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền